Có lẽ ánh mắt của Chu Cận Đình quá mức sắc bén.
Tiếng ồn ào xung quanh dần dần lắng xuống.
Từ Tĩnh Nghi vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt của anh, đồng tử cô ta lập tức co rút lại, hoảng hốt không chọn lối mà chen ra khỏi vòng vây của đám đông, chạy mất dạng.
Chu Cận Đình dời lại ánh mắt, nắm tay Quan Hâm đi thẳng ra khỏi sảnh lớn.
Trong chiếc Bentley, Quan Hâm vừa ngồi ổn định đã lên tiếng hỏi: "Cô ta là Từ Tĩnh Nghi, anh có quen không?"
Trần Tùng nói: "Trong ba người bị sa thải ở phòng thư ký năm ngoái, có một người tên là Từ Tĩnh Nghi."
Quan Hâm tìm trong điện thoại tấm ảnh chụp chung hồi mới nhập học, đưa cho Trần Tùng: "Là cô ta phải không?"
Trần Tùng gật đầu: "Là cô ta. Trước đây làm trợ lý lưu trữ hồ sơ ở phòng thư ký."
Chu Cận Đình khẽ mím đôi môi mỏng, gương mặt tuấn tú lộ ra chút tức giận: "Chuyện là thế nào?"
Quan Hâm kể lại đơn giản đầu đuôi câu chuyện.
Cuối cùng, cô nói thêm: "Nghe nói chiều nay cô ta đi xe công của Hoàn Đình đến, trên bàn ăn còn bóng gió nhắc đến cổ phiếu của Hoàn Đình mấy lần. Tốt nhất anh nên cho người điều tra xem số cổ phiếu trong tay cô ta là từ đâu ra."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



