Đêm đó, hai người chỉ ân ái một lần, nhưng thời gian lại kéo dài lâu hơn hẳn bình thường.
May mà trước 12 giờ hai người đã nằm xuống đi ngủ. Quan Hâm mệt rã rời nên thiếp đi rất nhanh, chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi ba cái chuyện linh tinh nữa.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã đến thứ Tư.
Quan Hâm xin nghỉ phép để đi thi lấy chứng chỉ Thư ký Hội đồng quản trị.
Thi trên máy tính nên có điểm ngay tại chỗ và không có gì bất ngờ, cô đã vượt qua một cách suôn sẻ.
Vừa bước ra khỏi phòng thi, việc đầu tiên Quan Hâm làm là gọi điện cho Chu Cận Đình.
"Đỗ rồi phải không?" Ngay khoảnh khắc bắt máy, người đàn ông đã cất giọng như thể đang trần thuật lại một sự thật hiển nhiên.
Sao anh lại có vẻ còn tự tin hơn cả cô thế này.
Nghe vậy, Quan Hâm khẽ cười: "Anh không sợ nhỡ đâu em trượt à."
Nhưng không thể phủ nhận, câu nói này lọt tai vô cùng, khiến cô mát lòng mát dạ.
Quan Hâm mở cửa xe ngồi vào trong: "Nhờ vía anh cả đấy, mười ngày làm việc nữa họ sẽ gửi chứng chỉ về."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


