Mặt Bùi Yến Vân không cảm xúc: "Thế người ta có thèm chắp vá với cậu không?"
"Có gì mà không thèm, tôi cũng đâu đến nỗi tệ." Cảnh Dật cãi chày cãi cối: "Dù sao thì chuyện cũng đã đến nước này rồi. Cùng lắm dăm ba năm nữa, đợi khi nào tôi chơi bời chán chê muốn tu tâm dưỡng tính, kiểu gì mà chẳng bồi đắp được tình cảm với cô ấy."
Bùi Yến Vân cười khẩy: "Cậu còn định làm lỡ dở thanh xuân của cô ấy dăm ba năm nữa cơ à?"
Cảnh Dật phản bác ngay: "Sao gọi là làm lỡ dở được, tôi có cấm cô ấy tìm mối khác đâu. Nếu cô ấy tìm được người tử tế thật, tôi chắc chắn sẽ chúc phúc."
Cả văn phòng chìm vào tĩnh lặng mất một lúc lâu.
"Cậu cũng rộng lượng gớm." Bùi Yến Vân nghiêng đầu châm thuốc, giọng điệu thờ ơ cất lên qua làn khói mờ: "Nhớ lấy lời cậu vừa nói đấy."
Cảnh Dật nghe không rõ: "Gì cơ?"
"Tôi bận rồi, không có việc gì nữa thì lượn đi."
"Chậc, anh nhạt nhẽo thật đấy." Cảnh Dật liếc nhìn đồng hồ: "Thế tôi về đây, đừng quên bữa tiệc tối thứ Sáu đấy nhé."
Cảnh Dật huýt sáo rời khỏi văn phòng.
Đúng lúc này, trợ lý gõ cửa nhắc nhở anh ta cuộc họp phân tích đầu tư sắp bắt đầu.
Hết cách, Bùi Yến Vân đành nhắn vội một câu cho Khương Vận qua wechat: [Tôi họp đã, lát nữa tìm cô.]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
