Khương Vận thực sự không ngờ Bùi Yến Vân lại đến tận studio tìm cô ấy.
Tòa nhà nhỏ hai tầng của cô ấy có hệ thống kiểm soát ra vào rất nghiêm ngặt.
Khách hàng không hẹn trước căn bản không thể nào lọt vào được.
Giờ cô ấy chỉ muốn biết kẻ nào đã to gan tự ý thả anh ta vào đây.
Khương Vận chậm chạp lê bước đến khu vực tiếp khách, ngoài cười nhưng trong không cười mà hỏi: "Sếp Bùi đại giá quang lâm, không biết là có chuyện gì?"
Bùi Yến Vân đáp một nẻo: "Cà phê ngon đấy."
Anh ta đến đây chỉ để uống cà phê thôi sao?
Khương Vận nhìn khung tin nhắn hiện lên khung chuyển khoản màu vàng chóe, thầm hối hận sao lúc nãy không hét giá luôn 9 vạn 8 một ly cho rồi.
Giây tiếp theo, Bùi Yến Vân nhẹ nhàng đặt tách cà phê xuống bàn trà.
"Chuyển khoản bằng số thì cô thấy, còn tin nhắn chữ thì cô không đọc được đúng không?"
"Anh gửi tin nhắn cho tôi á?" Khương Vận làm bộ làm tịch bấm bấm nút âm lượng: "Dạo này điện thoại tôi hay bị mất thông báo lắm, đúng là tôi không nhìn thấy thật."
Bùi Yến Vân lười nhác tựa người vào thành ghế, đôi chân thon dài vắt chéo khẽ đung đưa: "Điện thoại hỏng rồi à?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


