Ngày hôm sau khi Quan Hâm và Chu Cận Đình trở về thành phố Yến cũng là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ Quốc khánh.
Biết tin họ về từ nước ngoài, Khương Vận đã sớm hẹn với Quan Hâm sẽ đích thân đến tận nhà "lấy hàng".
10 giờ sáng.
Khương Vận ôm một lẵng hoa quả to đùng đến gõ cửa, trên tay còn lỉnh kỉnh xách theo túi.xách và túi quà.
Quan Hâm đỡ lấy lẵng hoa quả trên tay cô ấy: "Thôi bớt giỡn đi, vào nhà mau lên."
Đây là lần đầu tiên Khương Vận đặt chân đến căn nhà tân hôn ở Vịnh Lam Ngạn.
Nơi này không hề lạnh lẽo, xa hoa và đắt đỏ như cô ấy từng tưởng tượng, ngược lại, ngóc ngách nào cũng tràn ngập hơi thở cuộc sống vô cùng ấm cúng, giản dị.
Chiếc chăn mỏng bằng len cashmere vắt trên ghế sofa, lọ tinh dầu thơm mùi gỗ đặt trên chiếc bàn thấp nơi góc phòng, chiếc máy tính bảng và đĩa hoa quả nằm ở góc bàn trà; tuy các món đồ được bày biện rải rác nhưng lại rất gọn gàng, mang đến một cảm giác thoải mái, thân thuộc như đã ở đây từ rất lâu.
Khương Vận lập tức thả lỏng hơn nhiều, ra vẻ nghiêm túc nhận xét: "Hai người các cậu hay thật đấy, ở biệt thự mà không biến nó thành nhà mẫu, đúng là làm tớ bất ngờ."
"Ai lại biến nhà mình thành nhà mẫu chứ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
