Nắp hộp lắc xúc xắc còn chưa mở, nhưng lời nói của Chu Cận Đình lại như thể đã biết trước kết cục.
Dù Quan Hâm rất tự tin vào số điểm mình vừa lắc được, nhưng cô vẫn khiêm tốn không vội khui champagne ăn mừng sớm.
"Mở ra rồi hãy nói?"
"Cũng được."
Hai vợ chồng trao nhau ánh mắt tình tứ coi đám đông như vô hình, khiến mấy người xung quanh chướng mắt chẳng buồn nhìn.
Phó Nghị Nam còn độc miệng cà khịa: "Cho mấy đứa độc thân bọn này một con đường sống được không hả? Mở, mở, mở lẹ đi."
Bùi Yến Vân bật cười lắc đầu: "Bảo hai người thi xem ai nhiều điểm hơn, chứ có bảo diễn xiếc đâu."
Quan Hâm nhìn thấy mình lắc ra ba con hai, nét mặt lộ vẻ vui mừng, nhưng khi liếc sang hộp xúc xắc của Chu Cận Đình, cô cũng không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
Trong hộp của anh, ba viên xúc xắc xếp thẳng đứng chồng lên nhau, dân chơi hay gọi là tuyệt kỹ "nhất trụ kình thiên”.
Mặt trên cùng là điểm một.
Quan Hâm lén dùng tay huých nhẹ người đàn ông một cái, nhỏ giọng nói: "Đã thống nhất là dựa vào bản lĩnh cơ mà."
Chu Cận Đình nhếch môi đầy thong dong: "Thì bản lĩnh của anh đúng là không đủ thật."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)