Cúp điện thoại, Quan Hâm không nhịn được mà bật cười tự giễu.
Phí công cô còn lo lắng chuyện trao đổi giữa bố Từ và Từ Trác Huy không được thuận lợi, hóa ra là người ta chỉ bận đến mức chẳng rảnh để ý đến cô thôi.
"Sao em lại có vẻ mặt này?"
Chu Cận Đình cúi đầu nhìn cô, ngón tay cái lơ đãng mơn trớn cằm cô.
Quan Hâm sắp xếp lại ngôn từ, kể lại chuyện bố Từ gặp mặt Từ Trác Huy cho anh nghe.
"Tính kỹ ra thì lần gặp này của họ kéo dài gần 12 tiếng đồng hồ."
Cô hiểu rõ hơn ai hết, bố Từ chẳng có một chút tình cảm nào với Từ Trác Huy, thậm chí là ghét bỏ nhiều hơn là lạnh nhạt.
Lần này ông dành ra mười mấy tiếng đồng hồ để đối thoại, ăn cơm rồi cùng ra ngoài, giống như khúc dạo đầu trước khi một vở kịch chuẩn bị hạ màn.
Còn sự thẫn thờ của Từ Trác Huy, chính là vì anh ta đã nhìn thấy kết cục sớm hơn.
"Ngày mai qua đó hỏi là biết ngay."
Chu Cận Đình lên tiếng: "Có điều, ngày mai anh có việc, không thể đi cùng em được."
Quan Hâm cọ cọ vào lòng bàn tay anh: "Anh cứ lo việc của mình đi, em đâu phải trẻ con đâu mà cần anh ở bên cạnh mọi lúc mọi nơi."
Cô đang nỗ lực điều chỉnh nhịp điệu của mình cho đồng nhất với anh, nhưng cô luôn cảm thấy Chu Cận Đình hy sinh nhiều hơn mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


