Cuộc điện thoại giữa Quan Hâm và Liêu Nhuệ Minh không kéo dài quá lâu.
Sau khi xác nhận được tình trạng của bà Quan đang rất tốt, hơn nữa còn mang về đủ lượng thuốc điều trị, Quan Hâm mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Liêu Nhuệ Minh dặn dò: "Đừng quá lo lắng, các bệnh lý về tinh thần vốn không có ranh giới phân định rạch ròi tuyệt đối. Hơn nữa hiện tại nhận thức của cô rất tỉnh táo, trạng thái tâm lý cũng đang dần ổn định. Gia đình mọi người chỉ cần trao cho cô thêm sự tin tưởng và bao dung, thì tình hình chắc chắn sẽ ngày một tốt hơn."
"Cảm ơn anh."
"Cảm ơn suông thì chán chết."
Liêu Nhuệ Minh đột nhiên bẻ lái sang chuyện khác: "Hay là cô bảo chồng mình năm sau rót thêm chút kinh phí tài trợ cho phòng thí nghiệm đi."
Quan Hâm bật cười: "Được thôi, anh gửi số tài khoản của phòng thí nghiệm qua đây cho tôi."
"Cô tự đi mà đòi chồng mình ấy."
Chu Cận Đình một tay xách áo khoác vest sải bước vào sân, vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy người phụ nữ đang tắm mình trong vạt nắng.
Cô nhắm nghiền mắt, ngả lưng tựa vào chiếc ghế dài.
Vài lọn tóc tơ lòa xòa, hững hờ vương trên đuôi mắt, đầu chân mày, tựa như dấu vết để lại của một cơn gió thoảng qua.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


