Quan Hâm vốn không phải tuýp người giỏi bộc bạch tâm sự.
Hôm nay mượn chút hơi men nói ra vài câu, chẳng ngờ lại khiến Chu Cận Đình tỏ tình với mình.
Kết hôn đã lâu như vậy, ngay cả trong những khoảnh khắc mặn nồng nhất, hai người cũng chưa từng nói lời yêu hay bày tỏ tình cảm với đối phương.
Chữ "yêu" vốn vô cùng thiêng liêng và trịnh trọng.
Thế nhưng trong xã hội ngày nay, sức nặng của ba chữ "anh yêu em" đã bị sự xô bồ của thói đời làm cho phai nhạt, trở nên sáo rỗng và hời hợt.
Vậy mà khi thoát ra từ miệng Chu Cận Đình một cách chậm rãi, từ tốn, dường như mấy chữ ấy lại được đắp bồi một sức nặng tình cảm trĩu trịt.
Sau một thoáng ngẩn ngơ, Quan Hâm vùi mặt vào cánh tay anh.
Thấy cô đang mơ mơ màng màng, anh đề nghị ra về: "Anh bế em hay em tự đi?"
"Em tự đi được."
Quan Hâm chống tay ngồi thẳng dậy khỏi vòng tay anh, tiện tay chỉnh lại chiếc kẹp càng cua trên tóc.
Đầu cô vẫn còn hơi choáng váng, chắc là do tối nay uống trộn nhiều loại rượu với nhau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
