Quan Hâm cùng bố Từ ăn bữa tối ở phố Vọng Hải.
Bố Từ nhìn chằm chằm vào vết thương chưa lành hẳn trên khóe miệng cô: "Dạo này con bị nóng trong người à?"
Quan Hâm ngước mắt lên, ậm ờ đáp một tiếng: "Vâng, do trời nóng ạ."
Bố Từ lại tự suy đoán: "Chắc do lo nghĩ chuyện của bố với mẹ con chứ gì."
Bố Từ dùng giọng điệu của người từng trải để khuyên nhủ: "Đã bao nhiêu năm rồi, dù kết quả có ra sao thì bố cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, con cũng nên nghĩ thoáng ra một chút."
Quan Hâm gật đầu: "Con nghĩ thoáng lắm ạ."
"Thế thì tốt, đừng bận tâm chuyện của bố mẹ nữa, cứ lo vun vén cho gia đình nhỏ của con đi."
Sẵn mạch câu chuyện đang nói đến đây, Quan Hâm đặt đũa xuống, nhìn bố Từ rồi hỏi thẳng: "Bố này, con muốn hỏi bố một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Sao hồi đó bố lại quyết định để con liên hôn với Chu Cận Đình vậy?"
Nét mặt bố Từ sững lại: "Sao tự nhiên con lại hỏi chuyện này?"
Quan Hâm đáp: "Con tò mò thôi ạ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



