Trạng thái hôm nay của bố Từ quả thực không được tốt cho lắm.
Trong đáy mắt hằn đầy những tia vằn đỏ, hàng chân mày cau chặt, điếu thuốc trên tay bị ông rít vào rồi nhả ra từng hơi dài.
Quan Hâm nín thở khuyên: "Bố hút ít thôi."
Bố Từ nhìn cô, lập tức dụi tắt điếu thuốc mới hút được vài hơi: "Ngày mai mấy giờ thì chúng ta qua đó?"
"Con hẹn 10 giờ sáng, Tiểu Tống sẽ đến đón chúng ta sớm."
"Tra được hay không thì cứ đợi ngày mai sẽ rõ." Quan Hâm thẳng thắn nói: "Bố đừng tự tạo gánh nặng tâm lý lớn như vậy, mọi chuyện có tệ đến đâu thì cũng chẳng thể tệ hơn bây giờ được nữa.”
Bố Từ mím môi lặng thinh, ông nào đâu không hiểu đạo lý ấy.
Có điều, ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc lý trí vẫn là nỗi bất an âm ỉ.
Bố Từ không muốn để tâm trạng tồi tệ của mình ảnh hưởng đến Quan Hâm, bèn gượng cười đánh trống lảng: "Sao rồi, sau khi công khai thân phận, công việc của con có gì thay đổi so với trước không?"
Quan Hâm đáp: "Chắc chắn là có rồi ạ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


