Quan Hâm ậm ừ đáp lời.
Chẳng hiểu sao cô có cảm giác nhiệt độ trong phòng đang nóng dần lên, dường như nhịp thở cũng không còn thông suốt nữa.
Chu Cận Đình vẫn giữ nguyên tư thế ngồi, cánh tay tùy ý gác lên tay vịn, vô tình khiến cổ áo sơ mi lại càng trễ xuống thêm vài phần.
“Ngủ vào giờ này, buổi tối em chưa ăn gì đúng không?”
Vốn dĩ vừa mới ngủ dậy, cộng thêm "mỹ sắc" đang phơi bày ngay trước mắt, bộ não trì trệ của Quan Hâm phải mất vài giây mới nhảy số kịp để cất tiếng: “Em chưa ăn.”
Người đàn ông ngậm điếu thuốc, phớt lờ ánh mắt đang rủ xuống nhưng cứ dán chặt vào mình của Quan Hâm, trầm giọng dặn dò: "Họp hành tốn sức lắm, em vẫn nên ăn chút gì đi."
Quan Hâm vất vả lắm mới dời được tầm mắt khỏi áo sơ mi của anh, nhưng khóe mắt cứ chốc chốc lại liếc trộm sang.
"Vâng, lát nữa em sẽ gọi đồ ăn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)