Quan Hâm định ngày mai sẽ về phố Vọng Hải thăm bố, nhưng cô không nói với Chu Cận Đình.
Đạo làm con về báo hiếu bố mình, cô không muốn lần nào cũng lôi kéo anh đi cùng, suy cho cùng anh cũng đâu có nghĩa vụ phải làm vậy.
Quan Hâm đột ngột chuyển chủ đề: "Anh và cậu út quen nhau ở nước ngoài sao?"
"Ừm, ở Mỹ."
"Thảo nào." Quan Hâm tự nhẩm tính thời gian: "Năm 15 tuổi, lúc vừa tốt nghiệp cấp hai, em được cậu út đón lên thành phố Lỗ chơi suốt kỳ nghỉ hè. Khoảng năm 17, 18 tuổi em cũng gần như ở hẳn trên đó. Hồi ấy đám bạn bè thân thiết của cậu em cũng từng gặp qua vài người, trong số đó có cả Liêu Duệ Minh, nhưng chưa
từng thấy anh bao giờ."
Chu Cận Đình trầm giọng đáp: "Lúc đó anh đang đi học."
Quan Hâm gật gù: "Vậy anh về nước từ khi nào?"
Người đàn ông trả lời: "Năm 23 tuổi."
Đúng ngày về nước đó, anh đã cố tình quá cảnh lộn một vòng sang tận thành phố Lỗ, và rồi bắt gặp cảnh Quan Hâm đứng dưới màn mưa giăng trắng xóa, vừa khóc nức nở vừa nói chuyện với Quan Lẫm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
