Ngay lúc cuộc gọi cho Bùi Yến Vân được kết nối, Chu Cận Đình lập tức bật loa ngoài.
"Chuyện lạ nha, cuối tuần rảnh rỗi hay sao mà lại gọi điện cho tôi thế này?"
Giọng điệu của Bùi Yến Vân vẫn tếu táo như mọi khi.
Quan Hâm ngồi bên cạnh lắng nghe, hoàn toàn không thể tưởng tượng ra cái dáng vẻ lúc anh ta cố tình làm khó làm dễ người khác sẽ ra sao.
Chu Cận Đình thong thả cất lời: "Bao giờ thì cậu rảnh, ra ngoài ăn bữa cơm đi."
Bùi Yến Vân trêu chọc: "Bình thường tôi rủ cậu tám trăm lần cậu cũng chẳng thèm ló mặt ra, hôm nay chủ động thế này, khéo lại là Hồng Môn Yến mất."
Bên Khương Vận đang cuống cuồng hết cả lên rồi, chắc chắn là mong chốt kèo càng sớm càng tốt.
Thấy thế, người đàn ông chốt hạ: "8 giờ tối nay, tại Ẩn Sơn Hội.”
Trong điện thoại là một khoảng lặng, ngay sau đó truyền đến giọng cười khẩy của Bùi Yến Vân: "8 giờ thì ăn uống tử tế cái nỗi gì?"
Chu Cận Đình trầm giọng đáp gọn lỏn một chữ: "Bận."
Bùi Yến Vân lầm bầm càu nhàu: "Được rồi được rồi, 8 giờ thì 8 giờ, để tôi đi đặt phòng riêng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



