“Thế còn em?” Chị Mạch nghe có gì đó không ổn, hỏi: “Em không để dành chút gì cho bản thân à? Cứ thế mà đi Bắc Kinh? Không có vốn liếng, em định kiếm tiền kiểu gì? Bắc Kinh cái gì cũng đắt đỏ, ăn ở đi lại thứ gì cũng phải tốn tiền.”
“Em hỏi qua rồi, thuê một căn hộ bình thường cũng phải hơn hai nghìn tệ, đắt quá. Em định tìm người ở ghép, thuê phòng nhỏ thôi, chắc khoảng bốn, năm trăm, cũng tạm được.”
“Hóa ra em đã tính toán từ trước rồi?” Chị Mạch thở dài: “Bảo sao tháng trước đã nói với chị, làm hết tháng này rồi đi… Haizz, lời hay khó khuyên kẻ muốn chết, chân mọc trên người em, chị không cản được. Nói thật, em đi rồi, chị cũng thấy tiếc lắm đấy.”
“Cho nên chị Mạch thương em nhất mà.” Thiên Đại Lan dịu giọng: “Lúc trước chị có nói, chị có một cô em họ làm cửa hàng trưởng trong trung tâm thương mại đúng không? Chị giúp em hỏi thử xem còn tuyển người không?”
“Thôi đi, Thiên Thiên, em họ chị là nghiên cứu sinh Đại học Hắc Long Giang đấy! Trung tâm thương mại bên đó chuyên phục vụ khách nước ngoài, phải biết tiếng Anh, còn phải có bằng cấp, em mới học hết cấp hai thì ai mà nhận?” Chị Mạch lườm cô: “Em đi rồi, chị còn phải mất thời gian tìm người thay thế, đã không làm cho chị nữa thì chị chẳng hơi đâu giúp em.”
“Chị Mạch, chị Mạch, chị Mạch, chị yêu dấu tốt bụng hoàn hảo nhất thế giới của em, ôi ôi ôi, chị Mạch, chị đừng đi mà...” Thiên Đại Lan buông hộp miến khoai tây bằng nhựa dùng một lần xuống, chạy theo sau nịnh nọt: “Em đi Bắc Kinh đâu phải không về, lỡ mà làm ăn không ra gì, chẳng phải vẫn phải quay về xin chị cho miếng cơm ăn sao? Nhưng nếu có chín nghìn chín trăm chín mươi chín phần vạn phát tài, em sẽ mua cho chị loại kem mắt tốt hơn loại lần trước, à không, em tặng chị quần áo mới nhất, mốt nhất, chị Mạch, chị Mạch…”
“Đừng gọi chị, khỏi bàn nữa.”
…
Tối hôm đó, trong nhà, quạt trần trên đầu quay vù vù, chị Mạch ôm điện thoại, cười nói.
[Phải, phải, chị biết, bên em có yêu cầu, nhưng con bé này thật sự nhanh nhẹn, mặt mũi cũng xinh xắn, chị dám cá là em chưa từng gặp cô gái nào xuất sắc và nổi bật như nó đâu, nhớ ra chưa? Cuối năm ngoái em tới chỗ chị còn khen nó đẹp, trông như minh tinh ấy, đúng rồi, chính nó! Nhớ ra chưa? Lần trước chị dùng lọ kem mắt gì nhỉ, à, Dior! Chính là con bé này tặng đấy, một lọ bốn trăm bốn mươi tệ, nó đi Bắc Kinh mà còn nhớ mua tặng chị. Con bé ngoan lắm, đắt thế mà cũng không tiếc tiền mua cho chị.]
Chị Mạch liếc nhìn lọ kem mắt trên bàn, tiếc không dám dùng. Lọ nhỏ xíu, mỗi lần chỉ dám bôi một lớp thật mỏng, một năm trôi qua, trong lọ vẫn còn chút xíu dưới đáy.
[Vừa tròn mười tám, ừ thì trình độ học vấn đúng là không có cách nào thay đổi được, đúng đúng đúng, nhưng con bé này biết tiếng Anh đấy, nói tiếng Anh trôi chảy lắm.] Chị Mạch một tay cầm điện thoại, tay kia với lấy điều khiển từ xa, vặn nhỏ tiếng tivi: [Lần trước đi Quảng Châu lấy hàng với chị, gặp mấy ông da đen nói chuyện líu ríu như chim hót, con bé này cứ thế mà giúp họ chỉ đường. Toàn là tự đọc sách, nghe MP3 rồi tự học, tự luyện thôi đấy, em nói xem, thông minh thế này, bỏ lỡ nó thì em tìm đâu ra người khác?]
Tiếng nhạc trên tivi nhỏ dần.
[Lưu~ tinh~ phi! Đưa~ ta~ bay!]
[Được được được được, được rồi, ha ha!] Chị Mạch nói: [Chị họ ruột của em chẳng lẽ lại lừa em sao? Thế này nhé, em cứ để con bé làm thử trước, hợp thì giữ lại, không hợp thì trả nó về cho chị. Dù gì nó cũng tội nghiệp lắm, hiếm có đứa nào chịu khó vươn lên như vậy, chị cũng không thể để nó cứ mãi làm ở cái chợ bán buôn nhỏ này được, đúng không? Được, được, thế nhé, ừ.]
Đặt điện thoại xuống. Chị Mạch khẽ động chân, lúc này mới nhận ra nước ngâm chân đã lạnh ngắt.
Cô ấy đứng dậy khỏi chậu rửa chân, cúi người lấy cốc nước trên bàn, cầm lên, uống một ngụm lớn.
“Mình chỉ giúp được đến đây thôi, còn lại phải xem số phận nó thế nào.” Chị Mạch lẩm bẩm.
Vận may của Thiên Đại Lan cũng không tệ. Trùng hợp là em họ của chị Mạch, Mạch Di, là cửa hàng trưởng của một thương hiệu thời trang nữ trong một trung tâm thương mại ở Bắc Kinh. Đúng lúc có một nhân viên bán hàng xin nghỉ, nên cửa hàng đang tuyển người mới.
Thương hiệu thời trang này thuộc phân khúc cao cấp trong nước, yêu cầu nhân viên bán hàng ít nhất phải có bằng cao đẳng, như Thiên Đại Lan thì rõ ràng trình độ không đạt tiêu chuẩn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



