Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
Thẩm Lâm Hoan không hỏi tại sao anh đột nhiên quay về, cũng không hỏi anh đã hết giận chưa. Cả hai cứ im lặng như vậy. Lục Nghiêu dường như cũng đã uống rượu, thậm chí còn say hơn cả cô. Anh vòng tay qua người, chỉ cô chơi game. Lúc ở câu lạc bộ ra, anh vốn định về nhà nhưng lại chần chừ một lúc. Đúng lúc đó Thẩm Phong gọi anh đến quán bar của gã, anh liền đi thẳng qua đó. Quán bar mới khai trương, rất nhiều người đến ủng hộ Thẩm Phong nên bên trong cực kỳ náo nhiệt. Vì không đặt phòng riêng nên mấy người ngồi ngay ở dãy ghế sô pha. Tần thiếu đang thao thao bất tuyệt về kế hoạch kinh doanh. Trước đây Lục Nghiêu đã hứa với Thẩm Phong sẽ ghé qua một chuyến, cũng là vì cậu ấm nhà họ Tần này muốn hợp tác với anh để khai phá khu đô thị mới ở phía đông thành phố. Vị thiếu gia này đúng kiểu công tử bột chỉ biết lý thuyết suông, tỏ ra hăng hái với những ý tưởng viển vông, ngây thơ và xa rời thực tế. Lục Nghiêu chẳng có mấy hứng thú, anh chỉ cúi đầu ngồi đó, mắt dán vào ly rượu tây còn một nửa trên tay. Tần thiếu tưởng anh thích uống rượu nên liên tục mời. Hôm nay Lục Nghiêu hiếm khi nể mặt, ai mời cũng uống. Chứ nếu là ngày thường, anh chẳng buồn để tâm đến mấy cậu ấm này, nhưng hôm nay anh lại có chút không dám về nhà. Lúc ra về, Thẩm Phong kêu tài xế riêng của mình đưa anh về. Lục Nghiêu vịn vào cửa kính xe, hỏi Thẩm Phong: "Mặt tôi trông tệ lắm à?" Thẩm Phong nhìn vết thương đã mờ đi nơi khóe môi anh, cười đáp: "Cậu cứ như đàn bà con gái ấy. Sợ vợ chê à? Không đến nỗi đâu, cậu vẫn đẹp trai chán." Vẻ ngoài của Lục Nghiêu quả thật rất yêu nghiệt. Anh có làn da trắng lạnh, cái kiểu không bao giờ bắt nắng. Giờ đây khí chất lại thêm phần lạnh lùng, đường nét gương mặt cũng trở nên sắc sảo hơn, bớt đi vẻ tuấn tú thư sinh ngày trước, nhưng thời đi học anh từng bị gọi là "Lục mỹ nhân" cơ đấy. Lục Nghiêu ghét nhất là bị người khác khen đẹp trai. Có lần anh còn cố tình đi phơi nắng cho da thành màu lúa mạch, rồi còn tập gym các kiểu, nhưng tiếc là tạng người anh không bắt nắng, dù có sạm đi thì vài ngày sau cũng tự trắng lại. Anh ghét cay ghét đắng vẻ ngoài của mình. Thế nên khi nghe Lục Nghiêu hỏi vậy, Thẩm Phong cứ như vừa nghe chuyện cười. Lục Nghiêu không hỏi thêm, anh ngồi thẳng dậy, cũng cảm thấy mình thật nực cười. Anh bảo tài xế đưa mình về nhà. Trên đường đi, anh nhắm mắt tựa vào ghế sau, bất giác nhớ lại thời đi học. Anh biết Thẩm Lâm Hoan từ rất sớm. Ở Tân Thành, những gia đình có gia cảnh tương tự như nhà anh không nhiều, nên vòng quan hệ này vốn đã rất nhỏ. Nhà họ Thẩm lúc đó vẫn còn giàu có, cô được giáo dục bài bản từ nhỏ, không sai một li. Anh và cô có nhiều lần chạm mặt, nhưng cũng chỉ dừng ở mức biết nhau. Mãi đến học kỳ hai năm lớp tám họ mới thực sự thân thiết. Thẩm Lâm Hoan chuyển đến lớp anh, còn Thẩm Lâm Kiệt thì tức sôi máu, lúc nào cũng tìm cách gây sự với cô. Sau này khi xếp lại chỗ ngồi, Thẩm Lâm Hoan đã chọn vị trí bên cạnh anh. Cả lớp đều biết Lục Nghiêu không bao giờ ngồi cùng bàn với con gái. Thẩm Lâm Hoan mới đến nên không rõ, cô chỉ cảm thấy chỗ của anh yên tĩnh, hơn nữa Thẩm Lâm Kiệt lại có chút sợ Lục Nghiêu và đám bạn hay chơi cùng anh, nên sẽ không dám bén mảng tới. Anh nhớ hôm đầu tiên anh nghỉ học, lúc quay lại đã nghe tin mình có bạn cùng bàn mới. Khi anh từ cửa sau bước vào, còn nghe tiếng xì xào: "Trời ạ, Thẩm Lâm Hoan thảm thật, không ai nói cho cậu ấy biết là Lục Nghiêu không ngồi cùng con gái à." "Nhân duyên của cậu ấy kém thật đấy." Anh khẽ nhíu mày, sao chính anh cũng không biết chuyện này nhỉ? Có lẽ vì anh thấy một vài bạn nữ khá phiền, anh không thích có người ríu rít bên tai. Mà với con gái thì lại không thể mắng thẳng mặt được, nên tự nhiên anh sinh ra cảm giác kháng cự. Việc người khác đồn anh không ngồi cùng bàn với con gái cũng là điều dễ hiểu. Anh ngồi vào chỗ của mình. Thẩm Lâm Hoan đang cắm cúi giải toán. Cảm nhận có người bên cạnh, cô quay đầu nhìn anh, khẽ gật đầu rồi nói: "Chuyển chỗ rồi." Ý là, tôi là bạn cùng bàn mới của cậu. Lục Nghiêu gật đầu, "Ừ" một tiếng. Mấy ngày sau đó, họ cũng chẳng nói với nhau mấy câu. Thẩm Lâm Hoan không phải đang học thì cũng là đang học. Lục Nghiêu rất hài lòng với người bạn cùng bàn này, yên tĩnh, không ồn ào. Vì thế, những lúc rảnh rỗi, anh đối xử với cô khá tốt: nào là mang bữa sáng, nào là bao che cho cô trước mặt giáo viên, rồi lại thay cô trị Thẩm Lâm Kiệt... Chỉ là lúc đó anh không hề nhận ra, cô luôn lặng lẽ từ chối rất nhiều sự quan tâm của anh. Nhưng cô cũng chưa bao giờ keo kiệt đối tốt với anh. Cô gần như không có bạn bè, sau khi nhảy lớp thì người bạn thân Chu Phù cũng không còn ở bên cạnh, cô luôn lủi thủi một mình. Anh có lẽ là người duy nhất thân thiết với cô hơn một chút. Với một người lạnh lùng như cô, những sự dịu dàng và quan tâm vô tình lại càng khiến người khác để ý.
@huluhulu Có lần anh bị cảm, tuyết bên ngoài rơi rất dày. Thẩm Ngộ, em trai Thẩm Phong, học cùng lớp với anh, từ nhỏ đã sùng bái anh, rất thích làm cái đuôi nhỏ của anh. Cậu ta tíu tít nói: "Anh Mười một, để em xuống phòng y tế lấy ít thuốc cảm cho anh nhé!" Anh nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, nói: "Thôi, sắp tan học rồi." Mười phút ra chơi, Thẩm Lâm Hoan đi ra ngoài. Anh gục mặt xuống bàn ngủ một giấc. Khi tỉnh dậy, trên bàn đã có một cốc nước ấm và vỉ thuốc bên cạnh. Anh nhướng mày, Thẩm Lâm Hoan bên cạnh vẫn đang cúi đầu giải toán, không hề ngẩng lên, chỉ nói: "Uống thuốc đi." Anh cứ ngỡ là Thẩm Ngộ đi mua, sau này mới biết là cô. Anh từng bâng quơ hỏi một câu, cô chỉ đáp mặt không cảm xúc: "Tiện đường thôi." Sau này khi anh kể lại cho người khác, họ còn trêu: "Tiện đường gì chứ! Cái người như cậu ấy, ngoài đi ăn và đi vệ sinh thì chẳng bao giờ ra khỏi lớp, tự dưng lại xuống phòng y tế, tiện đường đi đâu cơ chứ?" ... Những chuyện nhỏ nhặt như vậy đã cho anh một ảo giác, rằng cô cũng có tình cảm với anh. Thẩm Lâm Hoan học rất nhanh, anh chỉ cầm tay chỉ một lúc là cô đã quen tay. Lục Nghiêu hít hà hương thơm thanh mát từ mái tóc cô, hỏi: "Thằng nhóc kia đi rồi à?" "Ừm." Thẩm Lâm Hoan bị anh ôm trọn vào lòng, tấm lưng nóng ran. Cô khẽ hỏi: "Anh say rồi à?" "Không có." Ánh mắt Lục Nghiêu mơ màng, giọng nói cũng khàn đi, có chút ngọng nghịu: "Em cũng uống rượu. Mới hết sốt đã uống rượu, không tốt đâu." Thẩm Lâm Hoan không phủ nhận. Cô nhận ra có lẽ anh say thật, hành động cũng có chút kỳ quặc. "Còn chơi game nữa không?" Anh hỏi cô. Thẩm Lâm Hoan lắc đầu: "Không chơi nữa. Anh đi tắm đi." Cô đặt tay cầm chơi game xuống, xoay người dùng tay đỡ anh dậy. Lục Nghiêu thuận theo đứng lên: "Được thôi!" Hôm nay anh ngoan ngoãn một cách lạ thường, cũng không gắt gỏng với cô. Thẩm Lâm Hoan thậm chí còn thấy hơi không quen, không biết anh đang định làm gì. Cô ngước mắt nhìn anh, thấy anh lim dim, ánh mắt mông lung sâu thẳm, có vẻ như đã say thật. Cô đỡ lấy anh: "Anh đi nổi không?" Lục Nghiêu nhướng mày: "Rất ổn." Anh cất bước đi về phía trước, nhưng Thẩm Lâm Hoan càng lo anh sẽ ngã, cô không yên tâm mà dìu sát anh. Lục Nghiêu hơi sững lại, anh dựa nửa người vào cô, mượn cơn say để hỏi: "Em ghét anh à?" "Không có." Thẩm Lâm Hoan khẽ nhíu mày, "Không ghét." Lục Nghiêu dường như không tin, anh hừ nhẹ một tiếng, không hỏi nữa, nhưng biểu cảm trên mặt rõ ràng đang nói: Vậy mà em nằm mơ cũng đòi ly hôn? Anh không nói ra, có những chuyện hỏi thẳng chỉ làm cả hai thêm khó xử. Thẩm Lâm Hoan cúi mắt một lúc, cuối cùng vẫn giải thích: "Hôm đó em mơ thấy anh đề nghị ly hôn, và em đã đồng ý." Tim Lục Nghiêu khẽ hẫng một nhịp. "Anh đề nghị à?" Thẩm Lâm Hoan "ừm" một tiếng. "Vậy thì em mơ sai rồi," Lục Nghiêu lẩm bẩm. Hai người vào phòng ngủ. Lục Nghiêu kéo cà vạt, lần lượt cởi từng chiếc cúc áo rồi đi thẳng vào phòng tắm. Thẩm Lâm Hoan do dự một lát rồi cũng đi theo. Anh đi đánh răng trước, còn Thẩm Lâm Hoan thì xả nước vào bồn tắm. "Đừng tắm vòi sen, anh ngâm mình đi." Lục Nghiêu "ừm" một tiếng, mắt dõi theo từng động tác của cô, lặng lẽ nhìn cô bận rộn. Đánh răng xong, anh đứng tựa vào tường, áo sơ mi cởi hờ. Thẩm Lâm Hoan cảm thấy nhiệt độ nước đã vừa phải, liền hỏi: "Anh xem thử xem, nước ấm chưa?" Lục Nghiêu bước tới. Đứng lâu nên đầu hơi choáng, vừa cử động đã thấy trời đất quay cuồng. Anh loạng choạng, Thẩm Lâm Hoan vội đỡ lấy, chau mày. Sau một hồi đắn đo, cô nói: "Hay là... để em tắm cho anh nhé!" Lục Nghiêu ngây người một lúc: "...Được thôi!" Thẩm Lâm Hoan xắn tay áo lên, nhìn anh cởi hết quần áo. Cô khẽ quay mặt đi, nhưng ánh mắt vẫn không tránh được. Cô cúi người bên bồn tắm, nhưng Lục Nghiêu đột nhiên kéo mạnh, lôi cả cô vào trong. Nước bắn tung tóe, quần áo Thẩm Lâm Hoan ướt sũng ngay lập tức. Lục Nghiêu áp môi mình lên môi cô, ghì cô vào thành bồn, một tay đỡ sau lưng cô. Hơi thở nồng nặc mùi rượu quyện với vị bạc hà của kem đánh răng. Thẩm Lâm Hoan khẽ thở dốc, hỏi anh: "Anh sao vậy?" Ánh mắt cô trong veo, khó hiểu nhìn anh. Lục Nghiêu khẽ mổ nhẹ lên môi cô. "Thẩm Lâm Hoan, mình cứ sống yên ổn bên nhau nhé!" Cô ngẩn người: "Hả?" "Gia đình chúng ta chưa có ai thất bại trong hôn nhân, anh không muốn là người đầu tiên." Anh cụp mắt, lùi lại một chút để nhìn thẳng vào mắt cô. Thẩm Lâm Hoan đối diện với ánh mắt anh, hơi thở ngưng lại. Cô nghĩ có lẽ anh vẫn còn giận chuyện cô nói mơ, nên gật đầu đồng ý: "Được." "Em có chuyện gì giấu anh không?" "Chuyện gì?" "...Không có gì. Có chuyện gì thì phải bàn với anh." "Vâng." Bị bộ quần áo ướt sũng bám vào người rất khó chịu, cô dứt khoát cởi ra, nửa ngồi trong bồn tắm giúp anh. Anh say nên cứ dính lấy người cô, liên tục cọ vào người và hôn cô. Hơi thở nóng rực, ánh mắt đầy tính xâm lược. Anh cúi xuống nhìn cô: "Em có muốn ngồi lên trên không?" Thẩm Lâm Hoan cũng có chút mơ màng, nhưng vẫn nhận ra ý đồ của anh. Tay cô chạm vào eo anh, các ngón tay khẽ co lại, cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh. Lục Nghiêu tưởng cô không muốn, khẽ "chậc" một tiếng. Thẩm Lâm Hoan lại cúi xuống, vòng tay qua lưng anh, vẻ mặt ngập ngừng: "Em thấy... trong bồn tắm không thoải mái lắm." Lục Nghiêu khẽ liếm môi: "Cứ thử xem..." ... Lúc Thẩm Lâm Hoan mở mắt đã là sáu giờ sáng. Cô đang ôm Lục Nghiêu rất chặt. Khi cô khẽ nhúc nhích, Lục Nghiêu cũng tỉnh giấc, giọng còn ngái ngủ: "Em đè tay anh tê rần rồi này." Thẩm Lâm Hoan khẽ nói: "Sao anh không đẩy em ra." "Đẩy em ra thì em lại sáp vào thôi," Lục Nghiêu nói, giọng như có ý trêu chọc. Thẩm Lâm Hoan tỉnh hẳn, cô lập tức lùi ra xa, giữ một khoảng cách đủ cho một người nằm giữa. Cô khẽ nhíu mày. Lục Nghiêu đoán câu tiếp theo của cô chắc lại là đòi ngủ riêng, nên anh nói trước: "Thôi, quen rồi." Thẩm Lâm Hoan chần chừ một lát. Cô đúng là định đề nghị ngủ riêng, nhưng nghĩ lại rồi thôi. Cô chỉ "ồ" một tiếng, rồi dậy xuống giường, chân có chút nhũn ra, cô lại nhíu mày. Lục Nghiêu hỏi: "Tối qua anh..." Thẩm Lâm Hoan đáp: "Anh say quá rồi." Anh khẽ "chậc" một tiếng, "Anh cũng không đến nỗi tệ chứ." Vẻ mặt Thẩm Lâm Hoan có chút mất tự nhiên. Anh nói: "Hôm nào đi đổi cái bồn tắm to hơn." Thẩm Lâm Hoan: "..." Cô không muốn nghe nữa, liền đi thay quần áo, vệ sinh cá nhân. Lúc cô ra ngoài, anh cũng đã mặc đồ xong. Bữa sáng có sữa và bánh sandwich. Ăn uống đơn giản xong, Thẩm Lâm Hoan lái xe đi làm. Cô xuống gara lấy xe, Lục Nghiêu cũng đi theo. Thẩm Lâm Hoan khó hiểu nhìn anh. Lục Nghiêu ngồi vào ghế phụ, tự giác thắt dây an toàn: "Xe anh để ở chỗ Thẩm Phong rồi, tài xế lại xin nghỉ. Cho đi nhờ xe." Thẩm Lâm Hoan nhìn anh thật sâu, cảm thấy từ lúc anh quay về tối qua đến giờ, anh cứ kỳ quặc thế nào ấy.
Xoli các tình iu tui đăng lặp mất. Mà chờ duyệt lâu. Tui đăng luôn chương 44+45 ở cmt nha