Lục Tình thành thạo bước lên phía trước, bắt đầu mài mực cho Thiên tử. Nàng luôn giữ tư thế cúi đầu, tuyệt nhiên không liếc nhìn tấu chương trong tay hắn lấy một cái.
Nàng lớn lên trong cung, cùng mấy vị Hoàng tử ra vào chạm mặt nhau như cơm bữa. Đặc biệt, Thánh thượng lại là con ruột của Cô mẫu nàng, nên những năm tháng đó, hầu như ngày nào hai người cũng giáp mặt. Về sau khi đã lớn tuổi hơn một chút, nàng bắt đầu cố ý tránh né hắn. Thế nhưng, cứ hễ canh được lúc nàng rảnh rỗi, Thánh thượng lại thích triệu nàng đến ngự tiền để hầu hạ bút mực.
Thời gian cứ thế chầm chậm trôi qua. Ước chừng khoảng non nửa canh giờ sau, Tạ Hoằng mới chịu đặt bút xuống. Hắn chằm chằm nhìn vào quyển tấu chương đang mở toang trước mặt, rồi bất giác thở dài một hơi tĩnh lặng.
Thấy vậy, Lục Tình rất biết điều mà lên tiếng hỏi: "Bệ hạ đang có chuyện gì phiền lòng sao?"
Tạ Hoằng đẩy quyển tấu chương về phía trước mặt nàng: "Nàng xem đi, Thừa Ân hầu người còn chưa kịp tiến cung, vậy mà tấu chương của các thế gia dâng lên xin ban thưởng cho hắn đã chất thành đống. Cuốn này lại càng nực cười hơn, lại dám nhân cơ hội quân công lần này, muốn trẫm khôi phục tước vị Quốc công cho Vũ Văn gia."
Trong lòng Lục Tình bỗng "thịch" một tiếng, giật mình thon thót.
Mặc dù Bệ hạ hiện tại chưa đến mức mắc tâm bệnh đa nghi, nhìn đâu cũng thấy phản tặc như Tiên hoàng những năm cuối đời, nhưng đã là bậc Đế vương thì tính đa nghi vốn là căn bệnh chung khó tránh khỏi.
Bệ hạ gấp gáp triệu nàng đến đây để nói những lời này, lẽ nào... hắn định ra tay với Thừa Ân hầu!
Nàng cẩn trọng đáp: "Thần nghe nói, Thừa Ân hầu trong trận chiến lần này đã bị thương rất nặng."
Tạ Hoằng gật đầu xác nhận: "Quả thực là có chuyện đó. Trẫm đã phái Thái y đến xem qua rồi, nghe nói là phải tĩnh dưỡng một thời gian dài."
Bề ngoài, Thiên tử tỏ vẻ vô cùng lo lắng, thế nhưng những ai thực sự hiểu hắn đều có thể dễ dàng nhìn thấu được vài phần vui vẻ lóe lên nơi đáy mắt hắn.
Lục Tình chỉ biết lặng lẽ cụp mắt xuống.
Nàng hiểu rõ, Tạ Hoằng đang kiêng dè Thừa Ân hầu.
"Thừa Ân hầu vốn dĩ mang thân phận lập công chuộc tội. Nay hắn chiến thắng hồi triều, cũng chỉ coi như là chuộc lại được những tội lỗi trước kia, đồng thời không phụ sự kỳ vọng của Bệ hạ mà thôi."
Lục Tình nói tiếp: "Theo ý kiến thiển cận của thần, giữ lại tước vị Hầu tước cho hắn là đã đủ rồi."
"Nếu như hắn không biết cảm ân Thánh đức, mà thực sự dám làm ra chuyện gì vượt quá giới hạn... thì Bệ hạ cứ việc trấn áp hắn. Dù sao Vũ Văn gia hiện tại cũng chỉ còn lại một mình hắn, lại thêm bản thân đang mang trọng thương, Bệ hạ muốn xử lý cũng đâu có khó."
Nói thật, theo góc nhìn của nàng, Tạ Hoằng chỉ là đang rảnh rỗi sinh nông nổi mà thôi.
Thừa Ân hầu tuy rằng đánh thắng trận, nhưng binh quyền đó vốn là của triều đình, binh lính cũng là người của Yến gia. Một khi binh quyền đã giao nộp lại, thì hắn còn cái gì trong tay để Thiên tử phải kiêng dè cơ chứ?
Chẳng lẽ là kiêng dè tấm biển Hầu phủ lạnh lẽo kia sao?
"Trẫm ban đầu cũng nghĩ như vậy."
Tạ Hoằng chợt khựng lại, ngước mắt nhìn thẳng vào Lục Tình rồi hỏi: "Nhưng nàng có biết, hai nhà Vũ Văn và Yến gia sắp sửa liên hôn không?"
Động tác mài mực trong tay Lục Tình bỗng chốc khựng lại.
Vũ Văn gia hiện giờ chỉ còn lại duy nhất một mống là Thừa Ân hầu. Nếu nói đến chuyện liên hôn, thì người đó là ai, căn bản không cần phải nghĩ ngợi nhiều.
Hắn... sắp thành thân rồi sao?
"Chuyện này là tin tức từ khi nào vậy?"
Lục Tình cố gắng đè nén nỗi chua xót đang dâng lên trong lòng, giữ cho giọng điệu bình thản nhất có thể: "Trước đây, thần chưa từng nghe ai nhắc tới chuyện này."
Thực ra, nàng đã sớm lường trước sẽ có một ngày như vậy, nên cũng chẳng có gì đáng để phải kinh ngạc.
Nàng nhớ mang máng rằng, Yến gia hiện tại chỉ còn duy nhất Yến Ngũ cô nương là chưa định thân.
Đúng là khéo thật, đến cả thứ bậc trong nhà của hai người họ cũng giống hệt nhau.
"Trẫm cũng chỉ vừa mới nhận được tin tức này thôi." Gương mặt Tạ Hoằng lộ rõ vẻ khó xử: "Thừa Ân hầu và Yến gia lần này cùng nhau lập được chiến công hiển hách. Nếu như ngay trong bữa tiệc khánh công đêm nay, bọn họ đồng loạt thỉnh chỉ tứ hôn, thì trẫm thực sự không có cách nào để cự tuyệt."
Đến lúc này, Lục Tình rốt cuộc cũng hiểu tại sao Tạ Hoằng lại đột nhiên "phát bệnh" đa nghi.
Yến gia vốn là gia tộc võ tướng đời đời, trong tay nắm giữ đến non nửa binh quyền của triều đình, lại còn có Yến gia quân cùng với uy vọng tích lũy qua bao thế hệ. Trong khi đó, Vũ Văn gia dẫu cho chỉ còn lại một giọt máu duy nhất, nhưng uy danh môn đệ trăm năm vẫn sờ sờ ra đó. Nếu hai nhà này mà thực sự liên hôn với nhau, e rằng hướng gió trong triều đình lại sắp sửa đổi chiều rồi.
"Vậy... Bệ hạ dự tính sẽ làm thế nào?"
Tạ Hoằng chằm chằm nhìn Lục Tình, vẻ mặt ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Lục Tình bất giác siết chặt thỏi mực trong tay.
Bởi vì mỗi lần Tạ Hoằng muốn giao cho nàng một sai sự gai góc nào đó, hắn đều dùng chính ánh mắt này để nhìn nàng.
Trái tim Lục Tình không kìm được mà chìm nghỉm xuống tận đáy.
Rốt cuộc thì hắn muốn làm gì Thừa Ân hầu đây?
"Trẫm dự định sẽ đích thân tứ hôn cho hắn."
Nghe vậy, sắc mặt đang căng cứng của Lục Tình chợt buông lỏng.
Chỉ cần hắn không động sát tâm là tốt rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

