Thiếu niên này có khuôn mặt tuấn tú, trên mặt trông hãy còn hơi non nớt, hàng lông mi dài cong, phủ trên đôi mắt phượng âm u, không hề tương xứng với khuôn mặt ngây thơ không tạp chất, nhưng trong bóng đêm hiu quạnh, thì tổ hợp ấy lại toát lên vẻ đẹp lộng lẫy đến thế.
Khi gặp lại khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ này, mà hôm nay còn tới gần đến vậy, ta mới phát hiện hắn trẻ hơn, tuấn tú hơn, tính cách khác biệt với người trong ký ức của ta hơn ta tưởng.
Thiếu niên mỉm cười mỉa mai: "Toàn bộ đất kinh thành sắp bị cha ngươi lật úp rồi, ngươi không định chạy, còn định lưu luyến Giang Nam quên lối về, muốn chờ trẫm lại tới bắt ngươi lần nữa ư?"
Lại?
Ta nhìn chằm chằm đôi giày màu đen thiêu diễn long vàng dưới đất, e dè lên tiếng: "Dân nữ... tham kiến hoàng thượng?"
Giọng hắn thanh thanh toát lên khí khái thiếu niên, nhưng lời nói lại rất ác độc: "Cũng không coi là ngốc lắm, nhưng lại làm ra chuyện ngu xuẩn thế này... Sau này vào cung, nếu để trẫm phát hiện ngươi lại chạy trốn nữa, trẫm sẽ khiến cả đời ngươi không bước chân ra khỏi hoàng cung được nữa."
Ta lắp bắp gật đầu, ôm cái bát trong tay mà thấy phỏng, vội đặt nó xuống bàn, rồi cắn một miếng thật to.
Tiểu hoàng đế đứng một bên với vẻ mặt bất ngờ, ta bèn đẩy bát tới phía trước, cẩn thận dò hỏi: "Ăn một chút?"
Hắn nhíu mày: "Ăn nhanh lên."
Ta sợ hãi cúi đầu nhồm nhoàm ăn. Sau một trận gió cuốn mây tan, thị vệ đứng bên cạnh lấy dây thừng ra, ta ngoan ngoãn chìa hai tay, hắn lập tức trói chặt hai tay ta lại.
Sau bảy lần hẹo, ta vẫn không trốn khỏi vận mệnh tiến cung.
3
Lần này ta lại vào cung.
Vị hoàng đế tiền nhiệm ra đi vội vàng, để lại một mình tiểu hoàng đế. Đám triều thần thì tích cực tiến cử con gái nhà mình để khai chi tán diệp cho tân hoàng, thế nên tiểu hoàng đế tuổi còn trẻ mà đã có một hậu cung khổng lồ.
Lúc sắc phong vị quý phi đầu tiên, hắn còn không cao bằng quý phi nữa.
Ta còn nhớ lúc đấy ta đi theo sau phụ thân quan sát cảnh tân hoàng nạp phi, xung quanh im lặng không tiếng động, các vị trọng thần lẫn người nhà đều tụ tập ở đây, nín thở tập trung nhìn cảnh một đứa trẻ đeo lễ quan cho phi tử còn cao hơn hắn một cái đầu.
Ta thấy cảnh này buồn cười quá, không kìm được cong khóe môi cười. Tiểu hoàng đế mặt lạnh tanh đứng trên đài lạnh lùng nhìn lướt qua mọi người đứng phía dưới. Ta đột nhiên bị ánh mắt hắn bắt gặp, không dám cười nữa.
Không ngờ ba năm sau, ta lại trở thành phi tử của hắn.
Chúng ta vừa bước vào cửa cung thì tiểu hoàng đế đã sai người đưa ta tới Ngự Thiện phòng, nói muốn ta nặn khắc một đồ chơi bằng đường cho hắn. Hắn nói ta mà nặn đẹp thì hắn sẽ thưởng cho ta làm quý phi.
Tiểu thái giám ở bên nghe thấy bèn vội nói: "Hoàng thượng, tuyệt đối không được mà! Thái hậu nương nương..."
Tiểu hoàng đế lạnh lùng liếc nhìn gã, tiểu thái giám lập tức im bặt không dám hó hé gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Quý phi nữ chính nấu ăn ngon hâm mộ
Mặt hoàng thượng chi có mưa không có nắng, nghe mà mắc cười
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

