Trong căn phòng ngủ quen thuộc bị bóng đen bao chùm, ở một góc phòng, một bóng người cô đơn, lẻ bóng ngồi đó, xung quanh toàn vỏ chai rượu va vào nhau vang lên tiếng "leng keng".
Ánh trăng le lói qua ô cửa sổ, ánh sáng yếu ớt rọi vào căn phòng, chiếu đến nơi có người đang ngồi.
Người đàn ông tay cầm chai rượu, đưa lên miệng, ngửa cô một hơi uống cạn nửa chai còn lại.
Đã mấy tháng nay, ngày nào cũng vậy, từ ngày sự thật được phơi bày Lâm Mặc Phong liền trở nên như vậy. Buổi sáng vẫn là một tổng tài cao cao tại thượng, một mình gồng gánh cả Lâm thị nhưng khi màn đêm buông xuống anh lại trở về là một con người bình thường, một con người chìm đắm trong nỗi nhớ, chìm trong men say để quên đi hình bóng một người, một người mà anh rất yêu, nhưng cũng là người mà anh tổn thương nhiều nhất.
- Cố Tuyên Nghi rốt cuộc em đang ở đâu? Anh nhớ em rồi, về với anh đi được không.
Ôm tấm ảnh của cô vào lòng, miệng không ngừng lẩm bẩm nói nhớ cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)