Sau khi đạt được mục đích, Henry lại biến mắt tăm mấy ngày liền, cả căn biệt thự rộng lớn chỉ có mình Tô Uyên Linh và mấy người giúp việc.
Trời xẩm tối, Tô Uyên Linh đang ngồi ở phòng khách xem ti vi thì nghe thấy tiếng xe, chẳng nhìn cũng biết đó là xe của Henry, bởi ngoài ông ta ra chẳng ai được phép bén mảng đến khu vực này.
Như thường lệ, mỗi lần Henry xuất hiện người làm trong nhà đều tập trung ở cửa nghênh đón ông ta.
Vào nhà thấy Tô Uyên Linh ngồi đó không có ý định chào hỏi hay để ý gì đến mình Henry bèn đi lại phía Tô Uyên Linh, ngồi xuống bên cạnh cô ta.
- Tô tiểu thư mấy ngày nay khoẻ chứ?
Henry ngồi sát lại Tô Uyên Linh, tay vòng ra phía sau đặt lên thành ghế sofa.
- Haha...!Tô tiểu thư vẫn xa cách như vậy.
Chúng ta đã là người chung chiến tuyến, là đồng minh của nhau thiết nghĩ không nên xa cách như vậy chứ.
Vừa nói Henry vừa đưa tay nghịch nghịch lọn tóc của Tô Uyên Linh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
