Theo từng lời nói của John cô dần dần chìm theo, dần dần đi vào thế giới nội tâm của chính mình.
Bây giờ cô thế nào rồi? _ John chầm chầm lên tiếng.
Nói tôi nghe cô nhìn thấy gì?
Tiếng nói trầm lắng, từ tốn của John đều đều vang lên bên tai cô.
Lúc này cô động đậy mắt, dần dần mở ra, trước mắt cô là một khoảng đen, bốn bề tối đen như mực.
Cô sợ bóng tối.
Tay cô vô thức nắm chặt, để ý được biểu hiện của cô, John chầm chậm hỏi lại:
Một câu nói ngắt ngừng, không đầu không đuôi nhưng đủ để John hiểu được những gì cô đang nhìn thấy.
Đó là một khoảng đen vô cùng, hay nói đúng hơn là thâm tâm cô giờ đây tất cả chỉ toàn là màu đen tuyệt vọng, tuyệt vọng đến cùng cực.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

