“Hệ thống, cuối cùng cậu cũng xuất hiện rồi.”
“Xin chào ký chủ thân mến, đã lâu không gặp.”
“Đã lâu không gặp, hệ thống, cậu còn có thể phát hiện sự xuất hiện của nam chính hả, từ khi nào cậu có chức năng này vậy?”
“Hệ thống vẫn luôn có chức tăng phát hiện, chỉ là ký chủ không biết mà thôi. Được rồi, trọng điểm của chúng ta là nam chính, cô có ý kiến gì không?”
Thẩm Đường: Không không không, không có không có, hoàn toàn không có cái gì!
Thẩm Đường nghe thấy giọng nói của hệ thồng thì cô lập tức lén nhìn Tống Khôn đang đứng dậy khỏi mặt đất một cách nhanh nhẹn.
Mà người trong cuộc cũng nhận ra ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình, anh ấy lập tức ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Đường.
Nhìn trộm bị người ta bắt được thì làm sao?
Thẩm Đường: Khụ khụ khụ...
Sau đó Tống Khôn lại nhìn thấy trên gương mặt trắng nõn của cô gái tràn đầy sự vô tội, nhìn trông có vẻ là một cô bé ngoan ngoãn, hình như cũng không có ý đồ xấu gì.
“Thẩm Đường, sao cậu lại ở đây?”
Ngô Xuân Ngọc vừa mở miệng đã phá vỡ sự bình lặng vốn có, Thẩm Đường lập tức hạ mắt nhìn Ngô Xuân Ngọc thì lại nhìn thấy sự oán hận trong mắt Ngô Xuân Ngọc.
Thẩm Đường không hiểu gì cả: “Tôi về nhà đó, mà sao cậu lại ở chỗ này, dáng vẻ này của cậu...” Thẩm Đường muốn nói lại thôi.
Bị Thẩm Đường nhìn thấy mặt nhếch nhác của mình khiến Ngô Xuân Ngọc cảm thấy một chút tự trọng duy nhất trong lòng mình đã bị mộ xẻ và phơi bày toàn bộ.
Điều này khiến sự oán hận trong lòng Ngô Xuân Ngọc càng sâu đậm hơn, nhất là khi đối mặt với Thẩm Đường, cô ta sẽ đổ hết tất cả những chuyện đã xảy ra gần đây với mình lên người Thẩm Đường.
Nếu không phải là vì Thẩm Đường thì người trong thôn sẽ không chỉ trỏ cô ta, người trong nhà cũng sẽ không vội vàng gả cô ta đi.
“Cậu làm hỏng thanh danh của tôi, bây giờ người nhà tôi sẽ bắt tôi gả cho một ông già hơn ba mươi tuổi. Thẩm Đường, lòng dạ của cậu độc ác như vậy, cậu chắc chắn sẽ gặp phải báo ứng!”
“Vậy theo như cậu nói, lúc đầu tôi phải nuốt cơn giận vì thanh danh của cậu hả? Ngô Xuân Ngọc, đầu óc của cậu có vấn đề gì không vậy, cậu cho rằng thanh danh của cậu rất đáng giá sao? Sao lúc cậu muốn phá hỏng thanh danh của tôi thì lại không nghĩ tới báo ứng vậy? Cậu cho rằng tôi không biết chuyện cậu nói xấu tôi với người trong thôn hả?”
Ngô Xuân Ngọc nghe Thẩm Đường nói vậy thì trong mắt mắt lập tức lóe lên một chút chột dạ.
“Tôi không có.” Ngô Xuân Ngọc không thể thừa nhận chuyện này, dù sao Thẩm Đường cũng không có chứng cứ.
“Tôi mặc kệ cậu có hay không, dù sao tôi cảm thấy cậu có! Hơn nữa không chừng cậu biến thành dánh vẻ như ngày hôm nay lại chính là báo ứng của cậu thì sao? Cậu thấy có đúng không?”
Thẩm Đường nói xong thì cũng không muốn lãng phí thời gian ở đây nữa, cô còn phải về nhà đó.
Sau đó khi Ngô Xuân Ngọc đang định mở miệng nói thì lại thấy Thẩm Đường quay người rời đi, và chỉ để lại cho cô ta một bóng lưng.
Ngô Xuân Ngọc trợn tròn mắt, đã có ai đang cãi nhau mà lại bỏ dở giữa chừng như vậy không?
Tống Khôn không lên tiếng nhìn hai cô gái cãi nhau vài câu, lúc này khi nhìn thấy một người trong số đó rời đi thì anh ấy cũng lập tức nhấc chân chuẩn bị rời đi.
Mà cuối cùng Ngô Xuân Ngọc cũng chú ý tới Tống Khôn, khi thấy Tống Khôn mặc quân phục, Ngô Xuân Ngọc đỏ mặt cất bước đuổi theo anh.
——
Thẩm Đường đi trên đường về nhà.
“Hệ thống hệ thống, sao cậu lại đột nhiên xuất hiện vậy? Khoảng thời gian trước cậu đã đi đâu?”
“Thời gian hoạt động của hệ thống không dài, thỉnh thoảng tôi cũng sẽ cần ngủ đông, vì để hệ thống có thể xuất hiện bất cứ lúc nào thì ký chủ cần phải học thật giỏi.”
“À, ý của cậu là cậu sẽ sạc điện bằng thành tích học tập của tôi hả? Đúng không?”
“Đúng, chính là như vậy.”
“Vậy cách hoạt động cụ thể thế nào vậy?”
“Ký chủ chỉ cần chăm chỉ học tập hằng ngày là có thể sạc điện cho hệ thống, ví dụ hôm nay ký chủ đọc sách hai tiếng thì hệ thống có thể được nạp 1% điện.”
“Hai tiếng mà chỉ được 1%, ít vậy sao?”
“Một lần kiểm tra sẽ sạc được năm phần trăm điện, các kỳ thi lớn thì có thể sạc mười phần trăm điện, ký chủ cố lên, tôi tin cô có thể làm được!”
Thẩm Đường: Ha!
Có lẽ hệ thống này phải học cách thay đổi sắc mặt khi có việc cầu xin người khác.
Nhưng việc hệ thống không có điện cũng khá gây rắc rối cho cô, phần thưởng “Gà mái điên cuồng” lần trước của cuộc kiểm tra lần trước cô vẫn còn chưa lấy được.
Vì vậy, bắt đầu từ ngày mai, nó cần phải được sạc điện!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)