Tưởng Dư Ôn bất lực thở dài: "Nếu cậu đã hạ quyết tâm rồi thì tớ cũng không khuyên nữa. Dù sao thì mỗi người đều có cách sống riêng, chỉ cần cậu cảm thấy thực sự hạnh phúc là được."
Lâm Sơ khẽ nhếch môi nhưng nụ cười có chút gượng gạo.
Vẻ mặt đó khiến Tưởng Dư Ôn không nỡ nhìn tiếp nên đành chuyển chủ đề: "Tiếp theo cậu định thế nào? Phía công ty đã đồng ý cho cậu đi chưa?"
"Đang trong quá trình làm thủ tục rồi." Lâm Sơ nói: "Người phụ trách dự án trước đó có nhắn tin muốn giữ tớ lại nhưng tớ vẫn muốn đi."
"Làm việc đến kiệt quệ rồi cuối cùng lại là làm bàn đạp cho kẻ khác. Chẳng có gì đáng để luyến tiếc cả, tớ ủng hộ cậu." Tưởng Dư Ôn ngắt bỏ cuống rau xà lách rồi cuộn miếng thịt ba chỉ lại và nhét vào miệng.
"Khí phách thì có đấy nhưng còn 'bánh mì' để sống thì sao?" Lâm Sơ khẽ thở dài: "Vừa tốt nghiệp là vào công ty ngay, nên giờ bước chân ra ngoài tớ vẫn chưa quen lắm."
"Đời người luôn phải thay đổi quỹ đạo vài lần chứ. Nếu cứ lặp đi lặp lại một công việc và nhìn thấu được cả cuộc đời về già sau này thì cũng tẻ nhạt lắm." Tưởng Dư Ôn chống cằm suy ngẫm rồi nói: "Hiện tại cậu đang có cơ hội để trải nghiệm những cuộc sống khác nhau mà. Đúng rồi, công ty biên tập của tớ đang tuyển người đấy, cậu có hứng thú không? Nếu có thì tớ có thể làm cầu nối cho."
Lâm Sơ lắc đầu: "Thực ra tớ vẫn chưa nghĩ kỹ xem có nên tiếp tục ở lại Thượng Hải hay không."
"Cậu định đi đâu? Sao đột ngột thế?" Miệng Tưởng Dư Ôn đang đầy ắp thức ăn trông như một chú sóc nhỏ đang tích trữ lương thực, khi nghe thấy câu nói này thì khựng lại ngay lập tức: "Cậu định bỏ rơi tớ đấy à?"
"Tớ đâu có nói thế. Cậu yên tâm đi, thời hạn thuê nhà của tớ vẫn chưa hết nên tạm thời chưa đi ngay đâu." Lâm Sơ véo nhẹ má Tưởng Dư Ôn: "Tớ chỉ cảm thấy nhịp sống ở Thượng Hải hơi nhanh, đặc biệt là sau khi thoát khỏi vòng xoáy này thì tớ lại nhìn thấu được nhiều chuyện hơn. Không cần thiết phải chạy theo quá nhiều thứ phù phiếm mà hãy để tâm đến những điều tốt đẹp nhỏ bé, sống tốt mỗi ngày mới là quan trọng nhất."
Những lời này cô thốt ra một cách tự nhiên.
Chỉ đến khi nói xong cô mới nhận ra dường như trong tiềm thức mình đã bị Chu Nguyên Dã làm cho ảnh hưởng ít nhiều.
Lâm Sơ cười bảo: "Được rồi đại tác giả, cất mấy lời nịnh nọt của cậu đi. Cậu nộp bản thảo xong rồi thì định bắt đầu chuẩn bị viết sách mới à?"
"Ừm. Nhưng tớ vẫn chưa nghĩ ra nên viết gì. Bây giờ chẳng phải đang thịnh hành kiểu 'Tổng tài bá đạo yêu tôi' sao? Hay là tớ viết về một nam chính tổng tài đi, như vậy lượng người xem chắc sẽ cao hơn."
"Trải nghiệm cuộc sống của người giàu trong sách cũng tốt đấy. Tùy tiện đi làm bằng trực thăng rồi tan làm bay sang Paris ngắm tháp Eiffel." Lâm Sơ lộ vẻ ngưỡng mộ: "Chừng nào tớ mới mua được một căn hộ nhỏ của riêng mình là mãn nguyện rồi."
"Để tớ viết ngay cho cậu một nhân vật đại tiểu thư giàu có, tặng thêm một căn biệt thự nữa nhé. Đừng khách sáo với tớ, cậu muốn mấy tầng nào?"
Lời hứa hào phóng của Tưởng Dư Ôn khiến Lâm Sơ cười tít mắt, đôi mắt long lanh đã khôi phục lại thần thái ngày thường.
"Thế thì cảm ơn cậu nhé." Lâm Sơ thúc giục: "Mau viết đi, đừng có trì hoãn nữa. Đừng để độc giả chờ đến héo hon như lần trước."
"Haiz, cậu không đi làm biên tập đúng là đáng tiếc. Tớ vẫn chưa nghĩ ra nữ chính nên làm nghề gì thì tốt nữa." Tưởng Dư Ôn khổ sở bĩu môi.
Chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn sáng lên, Lâm Sơ hơi nghiêng đầu nhìn thì thấy anh Z gửi tới một tệp tin.
Chắc là bản thảo cần thu âm rồi.
Cô mở khóa điện thoại rồi tiện tay trả lời một tin nhắn, sau đó thuận miệng nói với Tưởng Dư Ôn: "Hay là viết về nghề lồng tiếng trên mạng đi?"
"Ý hay đấy. Đúng rồi, chẳng phải trước đây cậu từng đến Dư Thanh ứng tuyển sao?" Tưởng Dư Ôn lập tức bật chế độ nhạy bén của tác giả để khai thác tư liệu: "Thế nào? Có gì hay không?"
"Cũng là một trải nghiệm khá kỳ diệu. Sẽ có khách hàng vào cửa hàng trực tuyến để đặt hàng rồi ông chủ sẽ gửi thông tin cùng yêu cầu đơn hàng vào nhóm nhân viên, ai thấy phù hợp thì có thể chủ động tìm ông chủ. Cũng có những đơn hàng khách hàng chỉ định đích danh hoặc ông chủ thấy có người phù hợp thì sẽ giao đơn riêng." Lâm Sơ kiên nhẫn trả lời.
"Thú vị thật đấy." Tưởng Dư Ôn bỗng nhiên bóp giọng và hỏi bằng tông giọng điệu đà: "Cậu thấy giọng của tớ thế nào?"
"Bình thường chút đi, cậu định làm gì vậy? Muốn dùng giọng nói để 'giết' tớ à?" Lâm Sơ ghét bỏ lườm Tưởng Dư Ôn một cái.
Tưởng Dư Ôn hừ nhẹ: "Tớ cũng muốn đi ứng tuyển thử để tìm cảm hứng cho nữ chính, biết đâu lại phát hiện ra tư liệu gì đó có thể tham khảo. Làm sao để vào được đấy?"
Lâm Sơ lấy điện thoại ra và tìm bài đăng tuyển dụng trước đó của tài khoản chính thức Dư Thanh: "Đây, quét mã này đi, sau khi kết bạn với ông chủ thì chỉ cần vượt qua bài kiểm tra là được."
"Để tớ thử xem." Tưởng Dư Ôn quét mã.
Ngay sau đó, trên màn hình điện thoại hiện ra một tài khoản với hình đại diện là một chú chó Husky trông rất ngốc nghếch.
"Ông chủ này có gu thẩm mỹ thật kỳ lạ." Tưởng Dư Ôn giật giật khóe miệng rồi nhấn 'thêm bạn bè': "Ông chủ trả lời có nhanh không?"
"Lần trước tớ thấy cũng khá nhanh." Lâm Sơ trả lời.
Quả thực là rất nhanh.
Chỉ vài giây sau, Tưởng Dư Ôn ngây người nói: "Hắn ta dám từ chối tớ!"
Lâm Sơ ngẩn ra rồi ghé đầu sang nhìn điện thoại của cô ấy: "Tại sao?"
"Hắn nói dạo này không tuyển người."
"..."
Tưởng Dư Ôn càng nhìn cái hình đại diện đó càng thấy bực mình: "Sách mới của tớ khó khăn lắm mới có chút cảm hứng! Không được, con chó ngáo này đã khơi dậy ý chí chiến đấu của tớ rồi. Tớ nhất định phải trà trộn vào được!"
"Hay là để tớ nói với ông chủ một tiếng xem sao?" Lâm Sơ ướm lời hỏi.
"Không cần, tự tớ làm được." Tưởng Dư Ôn ôm điện thoại gõ chữ lạch cạch và chẳng còn tâm trí đâu mà ăn đồ nướng nữa.
Khi họ rời khỏi cửa hàng thì đã nửa đêm.
Tưởng Dư Ôn lái xe đưa Lâm Sơ về nhà.
Việc đầu tiên Lâm Sơ làm khi về đến nhà là đi tắm thật sạch sẽ.
Sau đó cô thay toàn bộ ga trải giường và vỏ gối nhưng vẫn chưa thấy buồn ngủ chút nào, cả người còn tỉnh táo hơn cả lúc vừa xuống máy bay. Xem ra phải mất vài ngày mới điều chỉnh lại được múi giờ.
Đã không ngủ được thì chi bằng dậy làm việc vậy.
Lâm Sơ ngồi bệt trên thảm phòng khách rồi mở máy tính đặt lên bàn trà và xem kỹ bản thảo mà Anh Z gửi tới.
Đúng là một câu chuyện nhỏ trên radio về mối tình đơn phương đau xót, kể về một cô gái không dám tỏ tình nhưng lại thầm lặng làm rất nhiều chuyện vì chàng trai mình thích, kết quả cuối cùng lại không được trân trọng và đành đứng nhìn chàng trai ấy ở bên người khác.
Tại sao những cô gái chủ động lại không thể có một kết thúc tốt đẹp chứ? Phải chăng đàn ông đều cho rằng những tình cảm quá dễ dàng có được thì không mang lại cảm giác thành tựu như khi chính mình theo đuổi?
Lâm Sơ khẽ thở dài.
Vì câu chuyện quá ngược tâm nên giữa chừng cô đã nghẹn ngào mấy lần và phải mất gần một tiếng đồng hồ mới thu được một bản ưng ý.
Sau khi lưu tệp xong, Lâm Sơ gửi tin nhắn cho Anh Z: Tôi thu xong rồi, gửi cho anh nhé?
Trời đã bắt đầu hửng sáng và sắp đến lúc bình minh, cô cứ ngỡ giờ này Anh Z chắc vẫn đang ngủ nhưng không ngờ anh lại trả lời rất nhanh.
Zyy: Gửi trực tiếp cho cậu ấy đi.
Theo sau đó là một địa chỉ email.
Lâm Sơ gửi bản thu âm xong mới quay lại khung chat.
Lc: Sao anh vẫn chưa ngủ vậy?
Zyy: Hai ngày nay tôi hơi mất ngủ.
Zyy: Còn cô?
Lc: Tôi cũng vậy.
Zyy: Công việc bận rộn quá sao?
Lc: Không, tôi đang chuẩn bị tìm công việc mới.
Trong lúc chờ anh trả lời, Lâm Sơ thấy hơi buồn chán nên đầu ngón tay lướt xuống dưới một cách ngẫu nhiên.
Bức ảnh sông băng màu hồng phấn như hoa hồng mà anh gửi lần trước bỗng nhiên hiện ra trước mắt cô.
Anh Z lẽ nào cũng là một nhiếp ảnh gia sao?
Lâm Sơ tò mò nên lại gửi thêm một tin nhắn để xác thực suy đoán của mình: Vẫn chưa biết anh làm nghề gì nhỉ. Bức ảnh sông băng anh gửi cho tôi lần trước là do anh chụp à? Đẹp lắm.
Zyy: Ừm, nhiếp ảnh gia.
Cũng trùng hợp quá đi.
Lâm Sơ ngồi dậy khoanh chân trên ghế sofa rồi đáp: Không lẽ cũng chụp phong cảnh thiên nhiên sao?
Zyy: Cũng? Còn ai khác nữa à?
Lâm Sơ đặt điện thoại xuống và nghiêm túc suy nghĩ xem nên dùng thân phận gì để giới thiệu về "người đó".
Người từng thầm yêu? Bạn học cũ? Hay là bạn bè?
Dường như đều không mấy phù hợp.
Trong homestay số 7.
Chu Nguyên Dã đang ngồi trước bàn ăn và chỉnh màu cho bức ảnh trên máy tính, đó là một bức ảnh anh muốn đem đi dự thi.
Trên WeChat mãi vẫn chưa thấy thông báo mới hiện lên.
Anh mở khung chat ra xem thì thấy câu trả lời của đối phương vừa mới nhảy ra.
Lc: Một người không thân lắm.
Zyy: Trùng hợp thật, ngoài trong giới ra thì tôi cũng ít khi nghe nhắc tới đồng nghiệp.
Lc: Vậy sao.
Zyy: Ừm, tiếc là các người không thân, nếu không thì có thể giới thiệu cho tôi làm quen một chút.
Lc: Chắc là không có cơ hội đâu.
Chưa đợi Chu Nguyên Dã trả lời thì bên kia lại nhắn tới.
Lc: Không còn sớm nữa, tôi phải đi ngủ đây. Chúc ngủ ngon.
Chu Nguyên Dã nhắn lại "chúc ngủ ngon" rồi đóng khung chat.
Đúng là không còn sớm nữa.
Chu Nguyên Dã có thói quen kiểm tra hòm thư trước khi ngủ, bên trong có một email mới nhận.
Anh mở ra xem, đó là lời mời từ Nicole - Giám đốc vận hành của WAS, một nền tảng video trong nước.
Nền tảng WAS muốn mời anh tham gia và cùng hợp tác trong một chuỗi các khóa học trả phí về kiến thức.
Nếu có cơ hội, họ còn muốn mời anh về nước đến trụ sở chính để thực hiện vài buổi lên lớp trực tiếp.
Vì Nicole đang thực hiện một kế hoạch hỗ trợ các blogger mới nên muốn dưới hình thức phúc lợi hoạt động để tuyển chọn ra một số blogger có tiềm năng nhằm cung cấp các khóa học đào tạo liên quan về nội dung và kỹ thuật.
Việc mời vài nhân vật tầm cỡ cũng là một cách để quảng bá cho hoạt động này.
Chu Nguyên Dã xem xong email.
Con trỏ chuột dừng lại ở phần ký tên dưới góc phải email — Nicole, trụ sở chính WAS Thượng Hải.
Suy nghĩ một lát, anh trả lời email và đồng ý sẽ cân nhắc.
Lưu lại tiến độ chỉnh ảnh, Chu Nguyên Dã đứng dậy hâm nóng cho mình một ly sữa.
Màn hình máy tính không có động tĩnh gì suốt nãy giờ đã sớm chuyển sang chế độ ngủ và tối hẳn đi.
Chu Nguyên Dã bưng ly, tựa vào bàn bếp và uống cạn chỗ sữa trong một hơi.
Hai ngày nay anh thường xuyên mất ngủ, cứ hễ nhắm mắt lại là vô số hình ảnh lại hiện lên trong đầu.
Tất cả đều là Lâm Sơ.
Tuy là một nhiếp ảnh gia quanh năm bôn ba khắp nơi, nghe nhiều và thấy cũng nhiều về những cuộc tình chóng vánh trong các chuyến hành trình, nhưng Chu Nguyên Dã luôn coi thường những chuyện đó và cũng không muốn kết giao sâu với những đồng nghiệp ham thích điều này.
Bởi lẽ sự hoan lạc ngắn ngủi sẽ không mang lại cho anh bất kỳ khoái cảm nào, thứ anh muốn là cảm giác thuộc về lâu dài. Một cảm giác ổn định và an tâm.
Từ nhỏ đến lớn, anh luôn xác định rất rõ ràng những gì mình muốn và có một kế hoạch minh bạch cho chúng.
Thi trường nào, học chuyên ngành gì, làm công việc ra sao... đều do chính anh quyết định.
Ban đầu cha mẹ còn đưa ra vài ý kiến nhưng sau đó họ nhận ra anh sẽ không thay đổi suy nghĩ của mình. Hơn nữa, phàm là những quyết định anh đưa ra thì chẳng bao lâu sau cha mẹ đều thấy được kết quả tốt đẹp, thực tế luôn chứng minh lựa chọn của anh là đúng đắn. Lâu dần, cha mẹ cũng dứt khoát không can thiệp thêm nữa mà để anh tự ý mình.
Một người đã quen kiểm soát bản thân, một khi cho phép cuộc sống xuất hiện sự cố ngoài ý muốn thì hậu quả chắc chắn sẽ vô cùng nghiêm trọng.
Đối với Chu Nguyên Dã, Lâm Sơ giống như một chú mèo Ba Tư được nhà người ta nuôi nấng kỹ lưỡng, bỗng một ngày anh mở cửa ra thì cô đột nhiên ghé thăm, tự ý tìm một nơi thoải mái rồi nằm xuống, lười biếng dùng đôi mắt kiêu sa và đầy mê hoặc nhìn anh một cách lặng lẽ.
Thế nhưng khi anh đã quen với sự xâm nhập của cô thì cô lại vươn vai, ngoe nguẩy cái đuôi rồi nhón chân rời đi.
Cô dường như chẳng làm gì cả, cũng chẳng thay đổi điều gì, chỉ nằm đó ngủ một giấc nhưng lại khiến cuộc sống vốn có trật tự của anh hoàn toàn bị đảo lộn nhịp điệu.
Cảm giác này rất tệ, anh không thích những sự vật vượt ra khỏi tầm kiểm soát của mình.
Nhưng đây không phải lần đầu tiên xuất hiện sự cố như vậy.
Mà là lần thứ hai.
Còn lần trước chính là vào lúc anh tốt nghiệp trung học.
Cô gái anh thích bỗng nhiên như bốc hơi khỏi thế gian và không bao giờ xuất hiện nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
