Iceland, sân bay Reykjavik.
Mặt trời bên ngoài lớp cửa kính sát đất vẫn chưa hề ló dạng.
Lâm Sơ ngồi trên băng ghế dài ở sảnh sân bay và ngước đầu nhìn những chiếc đèn treo lơ lửng bên trên.
Đây dường như là tác phẩm của một nghệ sĩ nào đó khi sử dụng vô số phiến tròn màu trắng hơi cong để bao bọc thành hình dạng như những đám mây, vài đám tụ lại với nhau trông thật nhẹ nhàng và huyền ảo.
Lâm Sơ còn đang cảm thán hình dáng tuyệt đẹp của bộ đèn thì chuông báo thức trên điện thoại bỗng vang lên.
Đó là lời nhắc cô đã cài đặt từ hôm qua, chỉ một lát nữa thôi là cô phải thực hiện kiểm tra an ninh rồi.
Sau khi tắt báo thức, màn hình điện thoại hiển thị một thông báo.
Hóa ra là Anh Z đã gửi cho cô một tin nhắn.
zyy: Đơn hàng của người bạn mà tôi đã nói với cô lần trước ấy, anh ấy khá thích giọng của cô nên muốn nhờ tôi hỏi lại xem cô thực sự không muốn nhận đơn của anh ấy sao?
Lâm Sơ do dự một lát. Nghĩ đến việc đối phương chân thành như vậy mà mình vẫn từ chối thì có hơi quá đáng, cô bèn gõ chữ trả lời: Tôi nhận, anh cứ gửi bản thảo qua đi. Nhưng lát nữa tôi bận chút việc nên chắc phải đến mai mới phản hồi lại cho anh được.
zyy: Không sao, không gấp đâu, bên phía anh ấy chắc cũng không nhanh đến thế.
lc: Vâng ạ.
Lâm Sơ trả lời tin nhắn xong thì thoáng thấy ở vị trí bên cạnh có một người vừa ngồi xuống.
Chiếc áo phao lông vũ màu đen cùng bộ đồ thể thao cùng màu bên trong, trên đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai khiến cả người anh toát lên hơi thở thiếu niên tràn trề.
Chu Nguyên Dã hơi khom người về phía trước và chống khuỷu tay trên đùi. Anh cúi đầu nhìn cổ tay, kim giây trên đồng hồ đang không ngừng xoay chuyển.
Vài vị khách du lịch kéo vali đi ngang qua trước mặt họ để vào cổng an ninh.
"Có thể vào được rồi." Lâm Sơ nói.
Chu Nguyên Dã "ừ" một tiếng nhưng vẫn ngồi yên không nhúc nhích.
"Tôi đi đây." Lâm Sơ đứng dậy trước. Vì hành lý đã ký gửi xong xuôi nên trên tay cô chỉ còn lại một chiếc túi tote mang theo bên người.
Chu Nguyên Dã cũng đứng dậy rồi đi cùng cô đến tận cổng an ninh.
"Triển lãm cá nhân của tôi sẽ bắt đầu vào tháng sau." Anh đứng ngoài ranh giới vạch đỏ, khựng lại một chút rồi nói tiếp: "Em có đến xem không?"
Lâm Sơ im lặng một hồi. Một tay cô bấu chặt quai túi tote khiến móng tay vì dùng lực mà trở nên trắng bệch, nhưng trên mặt cô vẫn giữ nụ cười và khẽ đáp: "Nếu có cơ hội."
Chu Nguyên Dã lặng lẽ nhìn sâu vào mắt cô. Ánh nhìn đối diện ấy khiến Lâm Sơ cảm thấy khó chịu không tả nổi nên cô vô thức dời tầm mắt sang chiếc mũ lưỡi trai của anh.
"Cái mũ đó cho tôi được không?" Cô bỗng nhiên lên tiếng bằng giọng điệu đùa giỡn cố ý: "Tôi không tìm thấy mũ của mình mà hôm nay còn chưa kịp gội đầu nữa."
Chu Nguyên Dã không hề do dự mà đưa tay tháo chiếc mũ lưỡi trai đen trên đầu xuống rồi đưa cho cô.
"Cảm ơn." Lâm Sơ đón lấy rồi đội lên đầu, cô thuận tay vén lọn tóc vương bên tai ra sau rồi nói: "Vậy tôi đi đây."
Nói xong, cô cụp mắt xuống rồi quay người bước đi.
"Lâm Sơ." Chu Nguyên Dã gọi cô lại.
Bước chân cô dừng lại.
"Đến cả phương thức liên lạc cũng không để lại sao?" Chu Nguyên Dã nhìn bóng lưng cô đang rời đi và trầm giọng hỏi.
Dường như mọi chuyện lại quay về dáng vẻ lúc họ gặp nhau lần đầu tiên ở Iceland.
Dưới ánh hoàng hôn trên con đường dài vô tận, anh nhìn chiếc xe việt dã bị lật của cô với tông giọng lộ ra chút mất kiên nhẫn.
Trái tim Lâm Sơ khẽ thắt lại, sau đó cô kéo vành mũ lưỡi trai xuống thấp để che giấu mọi biểu cảm dưới bóng râm.
Cô không nói gì mà tiếp tục tiến về phía trước, cô sải bước qua lối đi dài rồi dần biến mất ở góc rẽ sau khi vượt qua cửa kiểm tra an ninh.
Thời gian đã điểm, ban ngày đã tới và toàn bộ đèn trong sân bay bỗng nhiên tắt phụt.
Sân bay nhỏ bé này vốn không có nhiều chuyến bay mỗi ngày nên lúc này cũng chẳng còn bóng người qua lại.
Chu Nguyên Dã đứng thẳng tắp một mình tại chỗ như cái cây duy nhất còn sót lại trên cánh đồng tuyết bao la sau trận bão tuyết.
"Sean! Bánh xe của chúng ta bị đóng băng nên mãi mới khởi động được, suýt chút nữa là không kịp rồi, may mà vẫn ổn." Austin đến muộn và vừa chạy nhỏ đến vừa hỏi: "Đúng rồi, Sơ đâu?"
Phía sau cậu ấy là Evelyn cũng đang thở hổn hển.
Chu Nguyên Dã không nói lời nào.
Austin tưởng anh không nghe thấy nên vỗ vai anh và lặp lại câu hỏi một lần nữa.
"Đi rồi." Chu Nguyên Dã vô cảm xoay người bước về phía lối ra.
"Hả? Chẳng phải vẫn chưa tới giờ sao?" Austin đi theo Chu Nguyên Dã vài bước, cậu ấy nhìn anh rồi lại nhìn cổng an ninh vắng ngắt: "Sao Sơ không đợi tôi một chút, tôi còn đang định gặp mặt lần nữa mà!"
Nhìn bóng lưng ngược sáng của Chu Nguyên Dã, Evelyn nhạy cảm nhận ra điểm bất thường của anh nên vội vàng bịt miệng Austin lại: "Đừng nói nữa."
"Sao vậy?" Austin ngơ ngác hỏi.
"Trông có vẻ là đôi bên đã chia tay trong không vui rồi." Evelyn thở dài.
"Tại sao chứ?" Austin giận dữ lườm cái bóng lưng kia: "Chắc chắn là Sean lại mắng mỏ người ta rồi, bà nhìn sắc mặt anh ấy vừa nãy khó coi chưa kìa."
"Tôi không biết." Evelyn cũng không hiểu nổi, rõ ràng trước đó họ tiến triển rất tốt, ngay cả tối qua vẫn còn bình thường mà. Tại sao bây giờ đột nhiên lại thành ra thế này, cô dặn dò Austin: "Cậu đừng hỏi nhiều nữa."
Ra khỏi sân bay chính là bãi đậu xe rộng lớn.
Chu Nguyên Dã liếc mắt đã thấy ngay chiếc xe việt dã màu trắng mà anh vừa lái đến đỗ ở đây, cũng chính là chiếc xe anh vừa đến công ty cho thuê cạnh sân bay để làm thủ tục trả xe.
Lúc này, nhân viên công ty cho thuê đang kiểm tra độ an toàn của xe.
Một nhân viên mở cửa ghế sau và phát hiện một chiếc mũ len màu hồng nhạt nằm trên ghế.
Anh ta cầm chiếc mũ lên xem rồi nói với đồng nghiệp bằng tiếng Iceland rằng dường như vị khách đã bỏ quên mũ trong xe.
Đồng nghiệp của anh ta ngẩng đầu lên nhìn sang thì đúng lúc trông thấy Chu Nguyên Dã đang đứng cách đó không xa.
Vì vừa mới gặp nên họ vẫn nhớ mặt anh và nhanh chóng trả lại chiếc mũ.
Chu Nguyên Dã nhìn chiếc mũ màu hồng trong tay với vẻ mặt khó đoán rồi nhàn nhạt nói lời cảm ơn.
Cuối cùng Austin và Evelyn cũng đuổi kịp và dẫn Chu Nguyên Dã đi về phía vị trí đậu xe của họ.
Sau khi lên xe, Austin thỉnh thoảng lại lén nhìn Chu Nguyên Dã qua gương chiếu hậu — anh đang ngồi ở ghế sau, khoanh tay trước ngực và nhắm nghiền hai mắt.
"Sean."
"Ừ."
"Có muốn đi làm một ly ở quán rượu không?" Austin ướm lời hỏi một câu: "Dù sao ban ngày cũng không có ai. Thật ra bị Sơ từ chối cũng chẳng có gì to tát đâu, anh nhìn tôi đây này, chẳng phải cũng vậy sao?"
Evelyn lườm Austin một cái rồi nhanh như chớp véo vào đùi cậu ấy, cô dùng khẩu hình nhắc nhở: "Câm miệng!"
Ngờ đâu Austin vô thức kêu thảm một tiếng: "Evelyn, sao bà lại véo tôi? Tôi nói sai chỗ nào à?!"
Đúng là đồ ngốc! Evelyn tuyệt vọng dùng tay che mặt rồi quay đi chỗ khác.
"Sean, đi không?" Austin hỏi.
"Không đi." Chu Nguyên Dã không nhúc nhích, lạnh lùng lên tiếng từ chối.
Bầu trời ngoài cửa sổ xe dần trở nên sáng sủa. Mặt trời màu cam vàng từ chân trời xám xịt từ từ nhô lên, một tia sáng vàng xuyên qua kẽ hở giữa những tầng mây dày đặc và rơi xuống mặt tuyết.
Hôm nay dường như là một ngày đẹp trời thích hợp để bay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
