Mọi chuyện bắt đầu chệch khỏi quỹ đạo và dần đi theo một hướng không xác định kể từ nụ hôn tối qua.
Lâm Sơ cúi đầu nhìn bàn tay đang được nắm lấy, trong ánh mắt cô thoáng hiện lên một tia quyến luyến.
Cô biết rõ mục đích của mình là phải khiến anh yêu mình bằng được trước khi về nước.
Vì vậy, cô cũng nắm chặt lấy tay anh.
Họ nắm tay nhau đi qua từng tác phẩm nghệ thuật, chẳng khác gì những cặp tình nhân trẻ khác.
Chu Nguyên Dã đã đến đây rất nhiều lần nên anh cố gắng không làm phiền sự tập trung của Lâm Sơ, chỉ lên tiếng giải đáp khi cô có thắc mắc.
Những bức họa của Van Gogh đi từ nét cuồng nhiệt, lãng mạn rồi dần chuyển sang sự bi tráng và tuyệt vọng.
Những khung hình quái dị cùng những hình ảnh vặn vẹo càng về sau càng khiến Lâm Sơ cảm thấy nghẹt thở.
Dù cuối cùng hai người đã rời khỏi bảo tàng nhưng tâm trạng của cô vẫn chẳng thể khá lên được.
Cuộc đời của Van Gogh giống như một bản thu nhỏ ẩn giấu trong những tác phẩm này.
"Cánh đồng lúa mì và đàn quạ" là tác phẩm cuối cùng của ông, nó tràn ngập sự kìm nén, xao động cùng khát khao muốn thoát khỏi gông cùm. Sau khi hoàn thành bức tranh này, ông đã tự bắn vào ngực mình. Năm đó, ông mới chỉ ba mươi bảy tuổi.
Đối với Van Gogh mà nói, ý nghĩa của cuộc sống là gì?
Ông sở hữu thiên phú vượt xa người phàm và tài năng vô song, thế nhưng ông vẫn chọn cách tự tay kết liễu đời mình.
Lâm Sơ cũng không khỏi tự hỏi bản thân rằng cô sống vì điều gì.
Hồi chưa nghỉ việc, cô suốt ngày thức đêm tăng ca để chạy kịp tiến độ rồi lặp đi lặp lại những việc vụn vặt chẳng mấy thành tựu từ ngày này qua ngày khác. Khoảnh khắc hạnh phúc nhất chính là khi nhìn thấy thông báo lương về tài khoản ngân hàng.
Còn gì nữa không?
Dường như là không còn gì nữa.
Cô có thể nhớ lại những năm sau khi tốt nghiệp, ký ức tràn ngập những bản đề án liên tục bị bên A bác bỏ, những ý kiến buộc phải chỉnh sửa do bị người ngoài ngành can thiệp, hay bộ mặt của những tay lính mới chưa biết gì nhưng lại có chỗ dựa nên nhảy ngang vào công việc...
Thế nên nếu có ai hỏi cô có hối hận sau khi nghỉ việc không?
Câu trả lời của cô chắc chắn là không.
Thế nhưng đối với phương hướng sắp tới, cô lại giống như đang ở trong một vòng xoáy mà chẳng có chút đầu mối nào.
Một người qua đường nhảy múa theo điệu nhạc suýt chút nữa đã đâm trúng Lâm Sơ đang lơ đãng, may mà Chu Nguyên Dã kịp đưa tay kéo cô vào lòng.
"Em đang nghĩ gì vậy? Ngay cả đường cũng không nhìn." Chu Nguyên Dã hơi cúi người để quan sát gương mặt Lâm Sơ.
"Không có gì, tôi chỉ cảm thấy Van Gogh đã sống quá đau khổ thôi." Lâm Sơ bùi ngùi nói.
Câu nói này khiến Chu Nguyên Dã không nhịn được mà mỉm cười nhạt: "Giờ đây ông ấy đã nổi danh khắp thế giới, vậy em có nên thấy mừng cho ông ấy không?"
"Nhưng lúc còn sống, ông ấy không hề vui vẻ." Lâm Sơ ngẩng đầu nói.
"Vậy nên cái chết chính là sự giải thoát đối với ông ấy, em không cần phải buồn vì chuyện đó đâu." Chu Nguyên Dã đáp.
Lâm Sơ cảm thấy mình như bị cuốn vào mớ lý thuyết của anh, nhưng những gì anh nói hình như cũng chẳng sai chỗ nào. Nghĩ kỹ lại thì có lẽ kết cục này đối với Van Gogh mới là tốt nhất.
Vậy còn vấn đề của cô thì sao?
Xem ra không dễ giải quyết như vậy.
"Đừng nghĩ nữa, nghe nhạc đi." Chu Nguyên Dã dùng hai tay nâng mặt Lâm Sơ lên để cô nhìn về khung cảnh trước mắt.
Đó là một nhóm nghệ sĩ đang say sưa biểu diễn, có cả đàn cello, violin, kẻng tam giác, sáo piccolo và nhiều loại nhạc cụ khác.
Tiếng nhạc du dương thanh thoát mà người chơi nhạc thì lại vô cùng tự do phóng khoáng.
Họ cứ thế ngồi ở một góc phố dài, trên mặt mỗi người đều rạng rỡ niềm hạnh phúc.
Lúc này, người chơi violin tiến lại gần và mời Lâm Sơ cùng Chu Nguyên Dã hãy lắc lư theo điệu nhạc giống như những người qua đường xung quanh.
Chu Nguyên Dã không kéo cô đi vào giữa mà chỉ đối mặt với cô rồi lùi dần về phía họ, dùng nhịp điệu cơ thể để thuyết phục cô tham gia.
Trong ánh mắt anh là sự khích lệ và cổ vũ, đồng thời anh cũng trao cho cô quyền lựa chọn.
Đây là một không gian tự do, không cần phải mặc trang phục chỉnh tề hay giữ tư thế tao nhã như ở Đại sảnh Vàng của Vienna. Chỉ cần em yêu thích âm nhạc này thì em có thể nhún nhảy theo nó.
Sau khi gặp lại, Lâm Sơ luôn cảm thấy Chu Nguyên Dã của hiện tại khác hẳn lúc trước, nhưng mãi đến khoảnh khắc này cô mới nắm bắt được một chút manh mối.
Chu Nguyên Dã của trước kia có thành tích ưu tú, thể lực xuất sắc và chẳng có khuyết điểm nào để chê trách, nhưng anh giống như bị nhốt trong một vòng tròn quy tắc mà chủ động hoặc bị động làm một học sinh ngoan được mọi người công nhận.
Còn anh của trước mắt lại tràn đầy sự tự tin bất cần cùng phong thái tùy hứng phóng khoáng, nhưng đồng thời lại sở hữu sự ấm áp và tôn trọng đầy mâu thuẫn khiến người ta cảm thấy dễ chịu.
Đó là một sự tồn tại cực kỳ cuốn hút khiến người ta khó lòng cưỡng lại được.
Vì thế, khi anh mỉm cười thản nhiên và đưa lòng bàn tay về phía mình, cô cuối cùng cũng đặt bàn tay lên tay anh.
Đầu ngón tay cô bị anh bóp nhẹ một cái, sau đó anh giơ tay lên cao, cô liền kiễng chân xoay một vòng trong vòng tay anh.
Những người tụ tập xung quanh họ ngày một đông, đủ mọi lứa tuổi cùng màu mắt và màu tóc khác nhau, tất cả đều đang hòa giọng hát ca và nhảy múa thỏa thích...
Khi bản nhạc kết thúc, mọi người mới dần tản ra.
Trong buổi chiều tươi đẹp này, họ dường như đã quay trở lại những năm tháng thanh xuân khi xưa và cùng nhau cười vang một cách thuần khiết.
"Đôi khi có nhiều thứ thực ra không khó khăn như em tưởng tượng đâu. Ví dụ như niềm vui chẳng hạn." Chu Nguyên Dã vỗ nhẹ đầu Lâm Sơ, dắt cô vẫy tay chào tạm biệt những nhạc công rồi lớn tiếng hô lời cảm ơn.
Nhìn bóng lưng anh, Lâm Sơ thầm thở dài trong lòng.
Trước đây cô không biết tại sao mình lại thích anh, có lẽ là vì lần đầu gặp mặt anh đã dũng cảm cứu cô, có lẽ là vì nụ cười khiến người ta không thể rời mắt, có lẽ là vì tư thế ném rổ của anh rất đẹp trai, hoặc cũng có lẽ là vì sự khích lệ đầy sức mạnh khi anh gửi tin nhắn cho cô.
Nhưng bây giờ cô càng hiểu rõ hơn rằng, cô thích chính con người anh.
Bên cạnh bảo tàng Van Gogh có một phòng triển lãm tư nhân, đó cũng chính là nơi triển lãm cá nhân của Chu Nguyên Dã sẽ diễn ra trong thời gian tới. Vì vậy, Chu Nguyên Dã tiện đường đưa Lâm Sơ cùng đi khảo sát môi trường bên trong phòng triển lãm.
Người phụ trách triển lãm là một nhân vật kỳ cựu trong ngành nên mọi việc đều đang được tiến hành một cách có trật tự.
Vì các tác phẩm trưng bày vẫn chưa được vận chuyển đến hiện trường nên họ chỉ đi dạo một vòng rồi rời đi.
Lúc đến sân bay vẫn còn khá nhiều thời gian, Lâm Sơ và Chu Nguyên Dã không cần ký gửi hành lý nên cứ thong thả mang theo đồ dùng cá nhân rồi trực tiếp lên máy bay. Tối qua ngủ không ngon nên sau khi ngồi vào chỗ, Lâm Sơ bỗng cảm thấy mệt mỏi rã rời, máy bay còn chưa cất cánh cô đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Khi tỉnh dậy, cô mơ mơ màng màng theo Chu Nguyên Dã ra khỏi sân bay, một chiếc xe việt dã màu đỏ quen thuộc đang đỗ trước mặt hai người.
Austin hạ cửa kính xe xuống và vẫy tay với cả hai: "Sơ! Ở đây!"
"..." Chu Nguyên Dã không những không muốn lại gần mà còn bước chậm lại.
Anh có chút không hài lòng với sự phân biệt đối xử này.
Mặc dù sắc mặt anh không có gì bất thường nhưng Lâm Sơ vẫn có thể nhận ra sự khó chịu của anh.
Lại gần hơn, Lâm Sơ mới phát hiện Evelyn cũng đang ngồi ở ghế phụ.
Thế là đến lượt vẻ mặt của cô trở nên lạnh nhạt.
Chu Nguyên Dã và Lâm Sơ ngồi vào hàng ghế sau, hơi ấm trong xe nhanh chóng xua tan cái lạnh trên người cả hai.
"Tối nay đến quán rượu nhé, Sơ!" Một tay Austin cầm vô lăng, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía sau.
Lâm Sơ ngẩng đầu nhìn cậu ấy.
"Ngày mai cô đi rồi đúng không?" Austin không nỡ nói: "Vậy thì tối nay coi như là một buổi tiệc chia tay đi."
Vẻ mặt cậu ấy có chút đáng thương, ánh mắt giống như một chú cún con khiến Lâm Sơ không đành lòng, vì vậy cô suy nghĩ một chút rồi đồng ý: "Được thôi, nhưng chắc là phải muộn một chút vì tôi còn phải dọn dẹp hành lý nữa."
"Tất nhiên là được rồi, tôi ở quán rượu chờ các…. cô" Sự phấn khích của Austin đã giảm đi nhiều sau khi thoáng thấy ánh mắt lạnh lùng của Chu Nguyên Dã qua gương chiếu hậu.
Ánh mắt thâm trầm của Chu Nguyên Dã lộ ra một luồng khí lạnh: "Austin."
"Có!" Austin vô thức ngồi thẳng lưng dậy.
"Tập trung lái xe đi." Bốn chữ lạnh lùng thốt ra từ miệng anh.
Sau khi giúp Lâm Sơ mang đồ vào nhà, Chu Nguyên Dã không rời đi ngay mà ngồi xuống ghế sofa, im lặng nhìn cô lấy từng món đồ trong vali nhỏ ra để sắp xếp vào vali lớn hoặc mang đi giặt sấy.
Đợi cô thu dọn đồ đạc xong xuôi, anh mới đột ngột lên tiếng hỏi: "Chuyến bay ngày mai lúc mấy giờ?"
Lâm Sơ đang ngồi xổm dưới đất để kéo khóa chiếc vali nhỏ, bị anh hỏi bất ngờ nên cô đờ ra vài giây vì không nhớ rõ, bèn rút điện thoại trong túi ra kiểm tra thông tin vé máy bay rồi mới trả lời: "Bảy giờ bốn mươi."
Sau đó thấy anh không nói gì, cô bèn đưa ánh mắt ngây thơ hỏi anh: "Anh tiễn tôi à?"
"Nếu không thì em muốn ai tiễn? Austin sao?" Chu Nguyên Dã chống khuỷu tay lên đùi, nghiêng người về phía trước rồi bóp nhẹ cằm cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
