Cứu mạng với!
Lâm Sơ gào thét bất lực trong lòng.
Bầu không khí này còn đáng sợ hơn tất cả những bộ phim kinh dị cô từng xem. Người đàn ông kia đi đứng loạng choạng và tay chân không hề phối hợp hệt như một xác sống, khiến trong đầu cô bắt đầu hiện ra cảnh tượng mình bị thây ma ăn thịt.
Ngay lúc đó, cửa phòng đột ngột mở ra.
Chu Nguyên Dã đứng bên trong hỏi: "Bên ngoài có chuyện gì vậy?"
Lâm Sơ nhanh như chớp lao vào lòng anh rồi đẩy anh vào trong và thuận tay đóng sầm cửa lại.
"Có một người đàn ông như thây ma đang bám theo tôi." Cô sợ đến mức nước mắt chực trào: "Thật sự rất đáng sợ."
Dựa lưng vào cửa, bờ vai căng cứng của cô cũng dần thả lỏng. Sau một hồi nơm nớp lo sợ thì giờ đây cuối cùng cũng được an toàn, cô lộ ra vẻ mặt yếu đuối đáng thương mà ôm chầm lấy Chu Nguyên Dã.
"Không sao rồi." Chu Nguyên Dã nhẹ nhàng vỗ về lưng cô.
"Sao anh lại dậy thế?" Lâm Sơ nghẹn ngào hỏi.
"Tôi nghe thấy tiếng động nên sợ em gặp chuyện."
"Tôi không sao, nhưng người đàn ông kia có vẻ không bình thường."
"Chắc là phê thuốc gì đó rồi." Chu Nguyên Dã suy đoán.
"Ở Amsterdam chuyện này không phạm pháp sao?" Khóe mắt Lâm Sơ vẫn còn vương lệ, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc.
"Ừ." Chu Nguyên Dã đưa tay khẽ lau đi giọt nước mắt cho cô: "Nếu sợ thì chúng ta ra ngoài tìm chỗ khác ở nhé?"
Lâm Sơ lắc đầu: "Thôi-, anh ta cũng không vào được đây đâu. Mai mình đi rồi nên đừng tốn công dọn đi làm gì."
"Được, vậy em ngoan ngoãn nằm xuống đi, ngủ một giấc là ổn thôi." Chu Nguyên Dã lấy nút bịt tai chống ồn từ trong ba lô ra đưa cho cô: "Chắc là bên ngoài còn ồn ào một lúc nữa, em đeo vào sẽ dễ chịu hơn."
Lâm Sơ nhận lấy nút bịt tai rồi bỏ vào túi.
"Anh cứ lên giường trước đi, tôi muốn đốt chút tinh dầu." Cô vừa nói vừa lấy cái chân nến mới mua hôm nay từ trong vali ra rồi cẩn thận bóc lớp giấy gói. Bên trong có tặng kèm một hộp diêm và một mẩu nến thơm: "Mùi hoa oải hương giúp dễ ngủ, anh có ngửi được mùi này không?"
Chu Nguyên Dã cúi đầu ngửi thử: "Mùi này thơm đấy."
"Vậy thì tốt, có vài người bị say mùi hương." Lâm Sơ yên tâm đặt nến thơm vào chân nến rồi rút một que diêm quẹt mạnh vào cạnh hộp. Rất nhanh sau đó, một tia lửa nhỏ bùng lên và thắp sáng sợi bấc trên đỉnh nến.
Ánh lửa bập bùng nhảy nhót in bóng lên tường như những ánh sao.
Chu Nguyên Dã kéo một chiếc ghế inox lại gần: "Để lên đây này, xung quanh đừng để vật dễ cháy kẻo lại hỏa hoạn."
Lâm Sơ thận trọng đặt chân nến lên ghế: "Xong rồi, anh lên ngủ đi."
"Được, chúc em ngủ ngon." Chu Nguyên Dã bước lên bậc thang trở lại giường trên.
Lâm Sơ tắt đèn rồi cũng ngồi xuống giường mình.
Đang định nằm xuống thì ngoài cửa vang lên âm thanh báo lỗi "Thẻ phòng không được đặt đúng vị trí".
Lâm Sơ bỗng thấy rùng mình sợ hãi, cô chẳng kịp cởi giày mà leo ngay lên cầu thang rồi nhào vào người Chu Nguyên Dã.
Chu Nguyên Dã bị đè ở dưới nên vô thức phát ra một tiếng rên nhẹ.
"Sao thế?"
Lâm Sơ hoảng loạn lắc đầu không dám lên tiếng mà chỉ lấy tay chỉ chỉ về phía cửa.
Chu Nguyên Dã ôm lấy eo cô để tránh cho cô bị ngã, tay kia thì gỡ nút bịt tai ra.
Ngay lúc này, cửa phòng của bọn họ mở ra.
Người bước vào chính là người đàn ông kỳ lạ lúc nãy.
Lâm Sơ sợ đến mức rúc đầu vào lòng Chu Nguyên Dã, anh nhẹ nhàng ôm chặt lấy cô và bình tĩnh quan sát tình hình.
Người đàn ông kia vừa đi vừa hát nghêu ngao rồi ngồi phịch xuống giường dưới đối diện và im bặt.
Chờ một lát, Chu Nguyên Dã khẽ nói bên tai Lâm Sơ: "Chắc là ngủ rồi."
Lâm Sơ vẫn không dám nhúc nhích.
Chu Nguyên Dã vỗ nhẹ lưng cô: "Xuống đi."
Lâm Sơ lập tức ôm anh chặt hơn: "Đánh chết tôi cũng không xuống."
"Tôi không bảo em xuống giường, mà bảo em leo ra khỏi người tôi." Chu Nguyên Dã khẽ cười làm lồng ngực cũng rung lên theo.
Lâm Sơ lúc này mới phản ứng lại là mình vẫn đang nằm bò trên người anh: "Ồ."
"Vào bên trong đi." Chu Nguyên Dã một tay đỡ eo cô rồi dịu dàng đặt cô vào phía trong giường.
"Hình như hết tiếng động rồi?" Tay Lâm Sơ vẫn còn đặt trên lồng ngực vững chãi của anh.
Có cơ ngực này. Vậy còn cơ bụng thì sao nhỉ...
Khi nằm xuống Chu Nguyên Dã đã cởi áo khoác và chỉ mặc một chiếc áo phông cotton, lúc này nhiệt độ cơ thể anh đang từng chút một thấm qua lớp áo mỏng manh.
Đầu ngón tay cô lặng lẽ trượt xuống rồi dừng lại trên cơ bụng của anh và không nhịn được mà chọc chọc vài cái.
"Suỵt—" Chu Nguyên Dã hít ngược một hơi rồi bàn tay ấm nóng của anh chộp lấy "thủ phạm" đang châm lửa: "Ngoan ngoãn chút đi."
Lâm Sơ vừa định trêu chọc anh vài câu thì người đàn ông ở giường dưới bỗng dưng ngồi bật dậy.
Hắn đi tới đi lui ở lối đi giữa phòng và lảm nhảm vài câu, sau đó còn giật quả bóng bay Pikachu xuống chơi rồi miệng cứ lẩm bẩm: "PIKAPIKA!"
Lâm Sơ: "..."
Chu Nguyên Dã: "..."
May mà vài phút sau hắn có vẻ như đã "hết pin" nên lại nằm xuống.
Lâm Sơ thở phào nhẹ nhõm rồi thì thầm: "Thứ đó đúng là hại người không ít, vẫn là Trung Quốc mình tốt nhất, nên cấm tuyệt đối."
Thật là biết lo xa, Chu Nguyên Dã bật cười.
"Nhưng mà sao anh ta vào được phòng mình nhỉ?" Sau khi mất cảnh giác thì Lâm Sơ mới bắt đầu nhận ra điều bất thường mà thắc mắc.
"Lúc em ra ngoài có mang theo thẻ phòng không?" Chu Nguyên Dã cũng hạ thấp giọng, nhưng âm thanh ấy nghe lại càng thêm trầm ấm và đầy quyến rũ.
"Có mang, nhưng lúc nãy định vào phòng thì tôi không thấy đâu, cũng may là anh mở cửa chứ không là tôi bị nhốt ở ngoài rồi."
"Có khi nào lúc nãy em chạy về đã làm rơi trên sàn không?"
Lâm Sơ ngẫm nghĩ: "Có lẽ vậy. Thế anh ta định ở đây cả đêm luôn sao? Tôi hơi sợ anh ta sẽ đột nhiên ngồi dậy."
"Không đâu, hắn ngủ say như chết rồi." Chu Nguyên Dã dịu dàng nói: "Em cũng ngủ đi, có tôi ở đây rồi."
Khi căn phòng trở nên yên tĩnh, nhịp thở của cả hai lại càng trở nên rõ rệt.
Chẳng biết từ lúc nào mà mọi chuyện lại thành ra thế này, nhưng hiện tại Lâm Sơ đang gối đầu lên cánh tay Chu Nguyên Dã và nằm nghiêng sát vào lồng ngực anh.
Dưới ánh nến mờ ảo, cô có thể thấy anh đang nhắm mắt với hàng mi dày khẽ rung động, bàn tay đặt trên ngực anh cảm nhận được nhịp tim đang đập rộn ràng.
Chỉ còn hai ngày thôi. Cô thầm nghĩ.
"Sean." Hơi thở của Lâm Sơ lướt qua bên tai anh.
"Ừ?" Chu Nguyên Dã không cử động mà chỉ khẽ đáp lại một tiếng.
Anh chưa ngủ nhưng anh không dám cử động.
Cơ thể mềm mại ấm áp trong lòng cùng mùi hương thanh khiết ngọt ngào kia đang không ngừng làm nhiễu loạn tâm trí anh.
Anh đang cố gắng ép đại não tiếp tục hoạt động nên bắt đầu suy nghĩ về các chi tiết của buổi triển lãm cá nhân.
Ngày mai phải đến hiện trường kiểm tra, bức ảnh bình minh đó nên treo ở ngay lối vào thì tốt hơn...
Trong phút chốc, đôi môi anh bị một sự ấm áp bao phủ lấy...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)