“Tỷ tỷ nói ta làm bộ, không thèm để ý khách. Nhưng là ai chưa được trưởng bối cho phép đã chen vào giữa đám đông, xô ta sang một bên, bày ra dáng vẻ chủ nhân, cướp hết lời ta định nói? Lời đều do tỷ tỷ nói cả, ta ngoài im lặng thì còn có thể làm gì? Tỷ tỷ nói ta khiến tỷ mất mặt trước khách. Nhưng ta chỉ nghe thấy tỷ đứng trước mặt khách mà chê ta tính khí kém cỏi, ta bày tỏ sự tủi thân của mình, chẳng lẽ cũng không được sao? Tỷ tỷ nói ta gây ra cãi vã rồi bỏ đi. Nhưng chính miệng tỷ nói không cần ta. Tỷ hoàn toàn có thể dẫn họ tham quan Khương phủ. Nếu ta không rời đi, chẳng lẽ phải mặt dày giả vờ như không nghe thấy?”
Khương Vận Nghi bị dồn đến cứng họng, chỉ có thể nói một câu: “Ngươi nói bậy!”
“Những lời ta nói câu nào cũng là sự thật. Những vị khách đã rời đi đều có thể làm chứng cho ta. Không nói đến họ, nhị đường tỷ, Khuynh Thành muội muội và đường đệ khi đó đều có mặt. Thúc phụ cứ việc hỏi họ.”
“Nếu nhất định nói rằng vì ta mà đường tỷ không tìm được người lấy, bắt ta phải chịu trách nhiệm…” Nàng nghiêng đầu, giọng trong trẻo: “Chẳng lẽ là muốn ta cưới tỷ tỷ sao?”
Sắc mặt Khương Vận Nghi lập tức lúc xanh lúc trắng, đặc sắc vô cùng.
Tổ mẫu gõ gậy xuống đất, lườm nàng một cái: “Nói càng lúc càng quá đáng.”
“Rõ ràng đường tỷ luôn bảo với người ngoài rằng ta tính khí xấu, các người thường xuyên bị ta bắt nạt. Nhưng xem ra sự thật dường như không phải vậy.” Ánh mắt nàng chợt trở nên sắc lạnh: “Các người từng người một đều xem ta như quả hồng mềm. Chỉ cần rơi vài giọt nước mắt, bịa mấy câu nói dối là ép được trưởng bối đứng ra làm chủ cho mình. Một lần không được thì làm thêm lần nữa. Cũng phải thôi, dù lời nói dối bị vạch trần, các người cũng chẳng bị phạt gì. Món làm ăn lời như vậy, kẻ ngốc mới không làm.”
Không biết nàng đã đứng trước mặt Khương Vận Nghi từ lúc nào. Tuy thấp hơn nàng ta một cái đầu nhưng khí thế lại ép đối phương lùi từng bước, run rẩy không thôi. Trong lòng Khương Hoạ Thuỷ cười lạnh. Chỉ chút uy thế ấy mà đã không chịu nổi còn thua cả mấy cung nữ nàng từng gặp trong hậu cung kiếp trước.
Khi Khương Vận Nghi sợ đến mức gần như quỳ xuống, Khương Hoạ Thuỷ đột ngột lùi lại vài bước, giọng hạ thấp: “Nhưng ta và các người có thù oán gì mà phải khiến các người nghĩ đủ cách hắt nước bẩn lên người ta?”
Chẳng qua chỉ vì cây cao vượt rừng, ắt gió lớn sẽ quật.
Thấy tình hình sắp vượt khỏi tầm kiểm soát, Khương Lăng ho khan vài tiếng, có phần lúng túng: “Tinh Nhi, còn không mau đỡ tiểu thư nhà ngươi đứng dậy.”
Tinh Nhi vội vàng cùng Trần thị đỡ Khương Vận Nghi đang run lẩy bẩy.
“Chuyện này là đường tỷ con làm không đúng. Sau đó ta sẽ bảo nó xin lỗi con cho thỏa đáng. Sau này… nếu có ai bắt nạt A Vãn, A Vãn cứ nói với thúc phụ, thúc phụ sẽ làm chủ cho con, được không?”
Đối diện ánh mắt gần như khẩn cầu của Khương Lăng, Khương Hoạ Thuỷ khẽ cúi mi, gật đầu.
…
Coi như không đánh không quen. Từ sau lần tỉ thí ấy, Nguyễn Muội cứ năm ngày lại ba ngày sang Khương phủ, quấn lấy Khương Hoạ Thuỷ đòi so tài.
Nhà họ Nguyễn nhiều đời theo võ. Thần Vũ tướng quân Nguyễn Giao có sáu người con trai, ai nấy đều là cao thủ. Là cô con gái út duy nhất, Nguyễn Muội được cả nhà nâng như bảo bối, tuyệt đối không ai động tay với nàng. Dù bị nàng quấn quýt đến mức không chịu nổi, họ cũng chỉ phòng thủ chứ không phản công. Khó khăn lắm nàng mới tìm được một đối thủ có thể tỉ thí thật sự, lại không nhường mình. Nguyễn Muội hạ quyết tâm trước khi thắng được Khương Hoạ Thuỷ để rửa nhục, nàng sẽ không ngừng ghé Khương phủ. Lý thị cũng rất quý nàng, lần nào đến cũng tiếp đãi nồng hậu.
Có người tự dâng mình làm đối tượng luyện tay, Khương Hoạ Thuỷ sao lại từ chối?
Mỗi ngày Nguyễn Muội đều hăng hái, khí thế bừng bừng mà đến rồi mặt mày bầm dập, ủ rũ mà về. Hôm sau lại càng thêm quyết tâm rồi tiếp tục thảm bại. Cứ thế, đánh tới đánh lui, hai người thật sự đánh ra tình bạn.
Ở bên nàng, Khương Hoạ Thuỷ cảm thấy rất dễ chịu. Trước kia nghe nói Nguyễn Muội tính khí nóng nảy nhưng tiếp xúc rồi mới biết nàng không hề vô cớ nổi giận. Chỉ là nói năng thẳng thắn, thỉnh thoảng buột miệng vài từ chẳng mấy tao nhã, cười sang sảng như nam tử. Có lẽ vì lớn lên giữa một nhà toàn võ tướng nên tính cách của nàng giữa đám nữ nhi lại trở nên khác biệt. Nàng chân thành, nhiệt tình nhưng không phải kẻ ngốc. Không nói lời thất lễ, không hỏi điều quá phận. Người đơn thuần mà sáng suốt như vậy, sau này lại lụi tàn nơi thâm cung, nghĩ đến thôi cũng khiến người ta tiếc nuối.
Kiếp trước hai người không có giao tình. Kiếp này đã gặp lại, còn kết nên duyên bạn hữu, Khương Hoạ Thuỷ hy vọng có thể giúp nàng một tay.
Dĩ nhiên, không phải lần nào Nguyễn Muội đến Khương phủ cũng chỉ để tỉ thí. Có khi Khương Hoạ Thuỷ dẫn nàng sang Mạnh phủ tìm Mạnh Khê Vân. Tính cách hoạt bát của Nguyễn Muội vậy mà lại rất thích Mạnh Khê Vân, lần đầu gặp đã gọi nàng là “tiểu mỹ nhân”.
Khương Hoạ Thuỷ hỏi vì sao không gọi mình là tiểu mỹ nhân, chẳng lẽ nàng không đẹp?
Nguyễn Muội cười hì hì: “Đợi khi nào ta thắng được ngươi, ta sẽ gọi.”
Khương Hoạ Thuỷ cười giả lả nghĩ tốt lắm, ngươi không có cơ hội đó đâu.
Thời gian trôi qua từng ngày, bụng Lý thị dần lớn đã trở thành đối tượng được cả Khương phủ bảo vệ kỹ lưỡng nhất. Ngày nào Khương Hoạ Thuỷ cũng sang thăm mẹ, thỉnh thoảng áp tay lên bụng, đoán xem bên trong là đệ đệ hay muội muội. Nhưng dù là ai, nàng cũng yêu thương cả.
Vài tháng nữa thôi sẽ có một sinh linh nhỏ bé chào đời. Đợi khi biết nói, đứa bé sẽ gọi nàng một tiếng “A tỷ”.
Mỗi lần sang Mạnh phủ, thấy đứa em trai thứ xuất của Mạnh Khê Vân bám lấy nàng, miệng ngọt ngào gọi “A Huân tỷ tỷ”, trong lòng nàng lại không khỏi ghen tị.
Rồi vào một buổi chiều thu gió nhẹ hiu hiu, giữa bao mong chờ, tiểu thiếu gia của Khương phủ ra đời. Mẫu tử bình an. Khương phủ mở tiệc lớn ăn mừng. Khương Thượng Thời gặp ai cũng khoe mình có con trai, lại mời thầy bói xem mệnh, tra cứu cổ tịch chọn tên. Tổ mẫu thì đích thân dặn dò nhà bếp hầm thuốc bổ. Cuối cùng cũng định xong, họ Khương, tên Lai, tự Viễn Hàng gửi gắm bao chúc phúc của cả gia đình.
Lúc mới sinh, đứa bé nhăn nheo, khóc to đến khản cổ. Khóc mệt thì ngủ, khuôn mặt nhỏ đỏ hồng. Trong mắt Khương Hoạ Thuỷ, tất cả đều thú vị vô cùng.
Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên nàng làm là sang phòng Lý thị thăm đệ đệ. Nếu đứa bé tỉnh, nàng trêu chọc một lát, rảnh rỗi còn dẫn Lang Nhi ra phố mua vài món đồ nhỏ cho em, niềm yêu thương tràn đầy trong ánh mắt.
Có lẽ quen mặt rồi, tiểu Khương Lai đặc biệt thân thiết với nàng. Vừa thấy nàng đã cười khanh khách, giơ tay đòi bế. Có lúc quấy khóc không chịu ăn, ngay cả nhũ mẫu hay Lý thị cũng bó tay. Thế nhưng chỉ cần Khương Hoạ Thuỷ vừa bước vào, cậu bé lập tức ngoan ngoãn nghe lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

