“Đó là tiểu tự của ta. Ngươi cũng có thể gọi ta là Khương Vãn.”
Bôi thuốc xong, nàng buông tay áo xuống. Đột nhiên như phát hiện điều gì thú vị lắm, nàng nhoẻn cười, ghé sát lại gần hắn. Khoảng cách chỉ gang tấc khiến hơi thở hai người quấn lấy nhau. Nụ cười của nàng vừa tinh quái vừa nghịch ngợm: “Hay là… ngươi muốn gọi ta là A Vãn?”
Thiếu niên bị trêu ghẹo không hề đỏ mặt như nàng tưởng. Thậm chí khi nàng đột ngột áp sát, hắn cũng không né tránh, chỉ khẽ nhướng mày: “Như ngươi mong muốn.”
Bất ngờ, hắn đưa tay bóp nhẹ mũi nàng. Không khí mập mờ lập tức tan biến không còn dấu vết. Khương Họa Thủy tức giận gạt tay hắn ra, lùi về chỗ cũ.
Vương Tấn bật cười sảng khoái. Lông mày giãn ra, những đường nét vốn bình thường trên gương mặt hắn bỗng trở nên sáng bừng khiến người ta không dời mắt nổi. Lúc ấy Khương Họa Thủy mới chợt nhận ra, trước kia giữa hai hàng lông mày của hắn luôn ẩn chứa một luồng u ám khiến người khác vô thức đề phòng, thường quên mất hắn cũng chỉ là một thiếu niên. Giờ nhìn lại, quả thật có dáng vẻ của một chàng trai trẻ.
Khương Họa Thủy làm sao chịu thừa nhận mình trêu một tiểu tử mà còn thất bại. Nàng cười lạnh: “Ngươi thấy mình có điểm nào đáng để ta quyến rũ? Sắc đẹp của ngươi? Tiền tài của ngươi? Hay địa vị của ngươi?”
Nói rồi nàng nhìn hắn từ trên xuống dưới, lắc đầu: “Người lai lịch không rõ, trong túi không một xu, tầm thường như ngươi, ta muốn bắt một nắm cũng có cả đống, được chưa? Có điều ta cũng hiểu tâm trạng của kẻ tầm thường như ngươi. Nếu tự ám thị rằng ta đang quyến rũ ngươi khiến ngươi cảm thấy được an ủi đôi chút, vậy thì…”
Nói đến đây chính nàng cũng suýt tin là thật. Khương Họa Thủy chớp mắt với hắn, cong môi, gật mạnh đầu một cái: “Ừ!”
Vương Tấn cố nhịn không trợn mắt: “Ồ.”
Cuối cùng cũng chọc cho hắn bỏ đi, Khương Họa Thủy lại thấy khó hiểu. Kiếp trước nàng từng thấy những công tử phong lưu của các thế gia, tay phe phẩy quạt, giả bộ tiêu sái dạo bước trên phố. Hễ gặp cô nương nào liền cười tủm tỉm ghé sát nói vài câu lả lơi, lập tức khiến người ta đỏ bừng mặt, không thì mặc cho họ trêu đùa, không thì cúi đầu chạy mất. Sao đến lượt nàng lại không được?
Nàng tự thấy mình còn xinh đẹp hơn đám đàn ông tự xưng phong lưu kia nhiều! Dù giờ còn nhỏ nhưng trên phố Chính Phủ, bao nhiêu bé trai chẳng lẽo đẽo theo sau nàng?
Xem ra người này dung mạo tầm thường, mắt thẩm mỹ cũng chẳng ra sao. Kết luận xong, Khương Họa Thủy hài lòng đi ngủ.
Nàng có thói quen thức dậy vào giờ Mão, không cần ai gọi cũng tự tỉnh. Vừa mở mắt đã thấy gương mặt cha mẹ phóng đại trước mắt, nàng giật mình bật ngồi dậy, vội vàng hỏi: “Xảy ra chuyện gì rồi?”
Động tác này kéo căng vết thương, nàng khẽ hít một hơi vì đau.
Lý thị vội đỡ nàng nằm xuống, nhìn vết thương rồi lại nhìn sắc mặt tái nhợt vì mất máu của con gái, đau lòng nói: “A Nương đã cho ba người kia rời đi rồi. Lát nữa để đại phu vào xem cho con, thay thuốc. Khi về tới Đông Lâm, nhất định phải bồi bổ cho con thật tốt.”
Khương Họa Thủy tự thấy mình đã hết lòng, bọn họ rời đi cũng nằm trong dự liệu. Nàng thở phào cười nói: “Vâng ạ. A Nương đừng lo, võ công của con lợi hại lắm, người đừng vì con mà tổn hại sức khỏe.”
…
Trên đường trở về không xảy ra chuyện gì nữa. Chuyến đi này với thương đội mà nói thu hoạch không nhỏ. Danh tiếng của Khương Thượng Thời trong giới thương nhân nổi lên như cồn, địa vị Khương phủ cũng theo đó mà tăng cao. Mỗi ngày người đến biếu lễ, lấy lòng đông không kể xiết. Khương Họa Thủy đành dẫn các thiếu gia, tiểu thư cùng lứa tuổi trong phủ đi dạo quanh Khương phủ. Chỉ là thái độ qua loa lấy lệ mà thôi.
Đời này vì nàng tránh được họa thổ phỉ năm xưa, Khương phủ sớm lọt vào tầm mắt quyền quý kinh thành. Nhưng nàng quá rõ bản tính xu nịnh của đám người ấy, không định thật lòng kết giao.
Kiếp trước, cảnh tượng này xảy ra khi nàng mười hai tuổi. Khi đó nàng nhiệt tình dẫn họ đi chơi, sau này cũng thường lui tới thân thiết. Thế nhưng đến lúc Khương phủ gặp nạn, bọn họ không những khoanh tay đứng nhìn, mà còn nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng. Lòng nàng đã nguội lạnh từ lâu.
Khương phủ đã có lịch sử trăm năm. Sân viện sâu hun hút, hành lang uốn lượn quanh núi giả, men theo dòng nước, xuyên qua vườn hoa cỏ. Trên tường phủ đầy dây leo xanh biếc, điểm xuyết những đóa hoa tím nhỏ. Ở giữa là thiên tỉnh, toàn bộ sân được nối liền bằng hành lang. Phía nam có hồ Thái Vi, trong hồ nuôi rất nhiều cá chép. Khi rảnh rỗi, Khương Họa Thủy thường ngồi trên ghế đá bên hồ, rải ít thức ăn, nhìn chúng tung tăng đùa nghịch. Phía bắc là một võ trường nhỏ. Tuy quy mô không lớn nhưng binh khí khá đầy đủ.
Nàng đi phía trước, dẫn mọi người dọc hành lang. Thỉnh thoảng chỉ tay giới thiệu qua loa vài câu, còn lúc không nói thì nhìn thẳng phía trước, tâm trí đã bay đi đâu. Nàng không nhiệt tình nhưng có người lại sốt sắng vô cùng.
Nghe tin có nhiều quý khách tới thăm, Lâm thị cùng hai thiếp thất của thúc là Trần thị và Vương thị sáng sớm đã trang điểm chỉnh tề, đứng trước cửa chờ đón khách. Từ xa đã cười rạng rỡ. Các huynh đệ tỷ muội họ hàng của nàng dĩ nhiên cũng không chịu để nàng độc chiếm sự chú ý, tự động theo sau, nhanh chóng hòa vào đám thế gia tử đệ.
Nàng có hai đường tỷ. Đại tỷ Khương Vận Nghi là con của Trần thị, mười bốn tuổi. Nhị tỷ Khương Tố Nghênh là con của Vương thị, mười ba tuổi. Đường muội Khương Khuynh Thành là con của Lâm thị, bảy tuổi. Đường đệ Khương Tử Ngang cũng là con Lâm thị, năm tuổi.
Lâm thị cay nghiệt chua ngoa nhưng hai đứa con lại sớm luyện được bản lĩnh “gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ”. Đừng thấy Khương Tử Ngang còn nhỏ, miệng ngọt xớt, gặp cô bé nào cũng gọi “tỷ tỷ xinh đẹp” vang dội, trông ngây thơ đáng yêu. Ai mà biết khi không có ai để ý, hắn từng bắt gián, chuột lén bỏ vào chăn của nàng, đợi nàng hoảng sợ thét lên rồi cười khoái trá?
Khi còn nhỏ, cha mẹ không ở bên, nàng khóc lóc mách trưởng bối. Lâm thị thì khỏi nói, còn Khương Lăng cũng không tin một đứa trẻ năm tuổi lại làm vậy. Huống hồ còn có Khương Khuynh Thành bên cạnh che giấu nên chỉ trách mắng qua loa vài câu rồi thôi.
Nàng tìm đến tổ mẫu. Tổ mẫu tuổi cao, tuy thiên vị nàng nhưng cũng thương cháu trai, chỉ bảo nàng tránh xa hắn. Những thiệt thòi như vậy, nàng chịu không ít. Nhưng giờ đây, nàng còn điều gì bẩn thỉu chưa từng thấy?
Rắn độc thú dữ nàng còn chẳng sợ, huống hồ mấy con gián con chuột.
Khương Họa Thủy không để mấy thứ đó chạm vào mình. Nàng nhặt lên, xoay người túm lấy Khương Tử Ngang đang định bỏ chạy, nhét nguyên vẹn “bảo bối” của hắn vào trong áo hắn. Nhìn hắn hoảng loạn giãy giụa trong tay mình, nàng mỉm cười dịu dàng: “Lần sau còn dám trêu ta, ta sẽ nhét thẳng mấy thứ này vào miệng đệ đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
