Lời nói của Lâm Quân Tuyết khiến cho nữ quỷ vừa mới dịu đi đôi chút lại lần nữa bùng phát cơn bão uất hận. Từ khóe mắt mịt mờ, những giọt huyết lệ lại ứa ra, mặt mày ngập tràn bi thương.
Nữ quỷ khóc thì thôi đi, nhưng cô ta vừa cất tiếng khóc trong phòng lại nổi lên một trận âm phong lạnh lẽo. Lâm Quân Tuyết chật vật ôm lấy bờ vai mình.
Trời ơi, nữ quỷ này đừng khóc nữa được không? Không thấy cô vẫn đang mặc bộ đồ ngủ mỏng manh à?
Cứ khóc tiếp thế này, rất có khả năng cô sẽ bị luồng gió lạnh này thổi chết mất. Vô duyên vô cớ xuyên không đã đủ thê thảm rồi, cô cũng không muốn chết một cách oan ức như vậy đâu.
Nữ quỷ khóc một lúc lâu mới lau nước mắt, nhìn Lâm Quân Tuyết đang ngồi trên ghế. Trong mắt cô ta thoáng hiện vẻ ngượng ngùng.
“Xin lỗi, để cô chê cười rồi.”
Lâm Quân Tuyết thầm mừng vì mạng mình lớn, chưa bị thổi chết, liền phẩy tay.
“Không sao, không sao. Nhưng nếu cô khóc xong rồi thì có thể kể tôi nghe chuyện của cô được chưa?”
Nữ quỷ gật đầu, thở dài rồi bắt đầu kể lại câu chuyện của mình.
“Ta là đích nữ của phủ Đại tướng quân uy vũ thuộc vương triều Tạ thị. Ta và Hoàng thượng quen biết nhau từ nhỏ, lớn lên bên nhau, là thanh mai trúc mã. Thái thượng hoàng đã định hôn sự cho chúng ta từ khi còn nhỏ.
“Cha và huynh trưởng ta đều nắm trong tay hàng triệu đại quân, Lâm gia lại là trung thần đã phò tá ba triều đại, vì vậy địa vị trong triều không ai có thể lay chuyển. Sau khi các quan trong triều biết được ý định của Thái thượng hoàng, họ càng ra sức ủng hộ Hoàng thượng.
“Vì ta, cha ta đương nhiên cũng dốc hết sức phò trợ Hoàng thượng. Vốn dĩ Hoàng thượng đã là người xuất chúng nhất trong số các hoàng tử, quả nhiên ngài cũng không phụ kỳ vọng. Sáu năm trước, ngài thuận lợi đăng cơ, còn ta trở thành Hoàng hậu của vương triều Tạ thị.
“Nhưng…”
Nói đến đây, mắt nữ quỷ lại chảy xuống một dòng máu đỏ. Ánh mắt tràn ngập vẻ bi thương, hai tay siết chặt, nghiến răng ken két, dường như đã chìm vào một ký ức vô cùng đau đớn.
Nhìn dáng vẻ của nữ quỷ, Lâm Quân Tuyết thầm đoán. Nếu cô không đoán sai, chuyện có thể khiến một người phụ nữ lộ ra vẻ mặt như vậy, nhất định có liên quan đến đàn ông.
Xem ra vị Hoàng thượng mà nữ quỷ nhắc tới đã khiến cô ta tổn thương không nhẹ. Đàn ông vốn bạc tình, huống chi là bậc đế vương thời cổ đại, có thể tốt đẹp đến đâu chứ?
Lâm Quân Tuyết cẩn thận hỏi:
“Vị Hoàng thượng mà cô nói… có phải đã phụ cô không?”
Quả nhiên, vừa dứt lời, sắc mặt nữ quỷ lập tức thay đổi. Cô ta nghiến răng căm hận rồi gật đầu, giọng nói tràn ngập nỗi hận ngút trời.
“Phải. Sau khi gả cho Hoàng thượng, ta mới phát hiện ngài ấy căn bản không yêu ta. Người ngài ấy yêu nhất chính là Trần Hy Nhi, bạn thân của ta từ thời còn khuê nữ.
“Trần Hy Nhi vốn là thứ nữ của một viên quan chỉ thuộc hàng thất phẩm. Một lần tình cờ, cô ta đã cứu ta trong núi. Kể từ đó, ta đối xử với cô ta chẳng khác gì tỷ muội ruột thịt. Bất cứ thứ gì ta có, ta chưa bao giờ để cô ta thiếu phần.
“Nhờ có ta, từ ăn uống, quần áo cho đến thể diện bên ngoài, cô ta đều được hưởng những đãi ngộ mà ngay cả rất nhiều đích nữ trong kinh thành cũng không có.
“Nhưng ta không ngờ… Trần Hy Nhi đã sớm lén lút qua lại với Hoàng thượng sau lưng ta.”
Lâm Quân Tuyết cứ lặng lẽ nghe nữ quỷ kể lại những chuyện đau khổ mà nguyên chủ đã trải qua. Nhưng nói thật, cô chẳng hề cảm thấy thương cảm cho kiểu phụ nữ mù quáng vì tình yêu này.
Nguyên chủ có cha và huynh trưởng nắm trong tay hàng triệu đại quân, lại là trung thần ba triều đại, cả gia tộc vinh quang hiển hách, thân phận cao quý đến vậy.
Cô ta hà tất phải vì một người đàn ông mà cuối cùng rơi vào chốn thâm cung, để rồi có kết cục thê thảm như thế? Cho dù người đàn ông đó là Hoàng đế, người đứng trên đỉnh cao quyền lực của thời đại này thì đã sao?
Hơn nữa, nghe nguyên chủ kể thì chẳng phải đây chính là phiên bản cổ đại của chuyện “bạn thân cướp người yêu của tôi” hay sao?
Trần Hy Nhi vừa nghe đã biết không phải người hiền lành gì. Còn cái gọi là ân cứu mạng kia… e rằng bên trong cũng chẳng đơn giản như vậy. Đáng thương cho nữ quỷ này, bị chính những người bên cạnh xoay như chong chóng, quả thực cũng đáng thương.
Nữ quỷ tiếp tục kể:
“Sau đó, Hoàng thượng lừa ta, nói rằng sợ ta buồn chán cô độc nên thường xuyên tìm cớ vào cung thăm ta. Lâu dần, trong hậu cung bắt đầu truyền ra không ít lời đồn.
“Ban đầu ta không để tâm. Sau đó, Hoàng thượng và Trần Hy Nhi cùng nhau diễn một màn kịch. Trần Hy Nhi lấy lý do danh tiếng đã bị hủy hoại, muốn treo cổ tự vẫn. Đáng tiếc, ta hoàn toàn không nhìn ra mưu tính của hai người. Ta thật sự nghĩ cô ta muốn chết. Bất đắc dĩ, ta chỉ có thể nghe theo lời Hoàng thượng, cho Trần Hy Nhi vào cung”
“Đến khi cô ta vào cung được một thời gian, ta mới phát hiện ra tất cả những chuyện này vốn đều là kế hoạch của Hoàng thượng và Trần Hy Nhi.”
Nói đến đây, nữ quỷ đã khóc không thành tiếng. Lâm Quân Tuyết nhìn thấy trên bàn có một chiếc khăn tay, liền cầm lên đi đến bên cạnh nữ quỷ rồi đặt xuống. Đặt khăn xong, cô lại quay về ngồi xuống.
Cô không sợ ma, nhưng cô sợ lạnh!
Cơ thể này từ nhỏ đã sợ lạnh. Người ta mùa hè mặc áo ngắn tay, cô còn hận không thể khoác thêm một chiếc áo len. Nữ quỷ chỉ cần hơi kích động một chút, hơi lạnh tỏa ra từ người cô ta cũng đủ khiến người sống đông cứng.
Nữ quỷ cầm khăn lên lau nước mắt, dịu dàng nói với Lâm Quân Tuyết:
“Cảm ơn cô, Lâm cô nương.”
Sau đó, nữ quỷ lại nói:
“Sau khi Trần Hy Nhi vào cung, cô ta ngày càng được sủng ái. Hoàng thượng yêu chiều cô ta đến mức không ai trong hậu cung sánh bằng. Chỉ trong vỏn vẹn ba năm, cô ta đã ngồi lên vị trí Quý phi, địa vị trong hậu cung chỉ đứng sau ta.
“Một nữ nhi của quan thất phẩm lại có thể trở thành Quý phi, đây đã là vinh quang lớn chưa từng có trong hậu cung. Nhưng cô ta vẫn không biết đủ. Một năm rưỡi trước, cuối cùng ta cũng mang thai. Nhưng ta không ngờ Trần Hy Nhi lại nhân lúc ta không chú ý, đẩy ta ngã xuống bậc thềm. Đứa con của ta cứ thế mất đi.”
“Ta nói với Hoàng thượng rằng chính cô ta đã đẩy ta, nhưng Hoàng thượng căn bản không tin lời ta.”
Nữ quỷ tiếp tục:
“Bình thường Trần Hy Nhi rất giỏi diễn kịch, lúc nào cũng dịu dàng mềm mỏng. Hoàng thượng căn bản không tin cô ta sẽ làm ra chuyện như vậy.Từ đó trở đi, ta và cô ta hoàn toàn trở mặt, ở hậu cung chẳng khác nào nước với lửa. Ta tuy là Hoàng hậu, nhưng một Hoàng hậu không được sủng ái trong chốn hậu cung cũng chẳng khác gì một món đồ trang trí.”
“Ở nơi này, người phụ nữ không có được sự sủng ái của Hoàng thượng chẳng khác nào một cái xác không hồn.”
Lâm Quân Tuyết tuy không đồng tình với suy nghĩ của nguyên chủ, nhưng cô vẫn có thể hiểu được. Dù sao cô là người hiện đại, tư tưởng và cách giáo dục cô tiếp nhận từ nhỏ hoàn toàn khác với nguyên chủ. Phụ nữ thời cổ đại coi chồng là trời, huống chi những người phụ nữ gả cho Hoàng đế.
Nhưng dù thế nào đi nữa, cô ta vẫn là Hoàng hậu của một nước. Cho dù không được sủng ái, cô ta vẫn là mẫu nghi thiên hạ, lại có một thế lực gia tộc mạnh mẽ chống lưng.
Tại sao cuối cùng lại có thể rơi vào tình cảnh này?
Từ đó có thể thấy tính cách của nữ quỷ này hẳn phải vô cùng dịu dàng. Nói khó nghe một chút thì chính là quá yếu đuối, nhu nhược.
Nữ quỷ khẽ lẩm bẩm:
“Nếu không phải Lâm gia ta nắm trong tay binh quyền, cha và huynh trưởng vẫn còn đó, e rằng ta đã sớm không còn chỗ đứng trong hậu cung này.”
Nhìn gương mặt trắng bệch đến mức bất thường của nữ quỷ, Lâm Quân Tuyết nhỏ giọng hỏi:
“Vậy cô chết thế nào? Bị Trần Hy Nhi hại sao?”
Nữ quỷ cười thê lương, nụ cười mang theo vị đắng chát nhàn nhạt.
“Ta không biết rõ. Bốn tháng trước, ta đến Ngự Hoa Viên, tình cờ nhìn thấy Hoàng thượng đang ngâm thơ đối câu với Trần Hy Nhi. Ta vốn định tránh đi. Đối với Hoàng thượng, trái tim ta đã chết từ lâu. Tình cảm thuở thiếu thời cũng đã bị những âm mưu, thủ đoạn trong hậu cung bào mòn hết.”
“Nhưng Trần Hy Nhi dường như biết ta đang ở đó, cứ nhất quyết kéo ta đến. Vì có Hoàng thượng ở trước mặt nên ta chỉ có thể đi qua. Ai ngờ trong lúc sơ ý, Trần Hy Nhi lại ngã xuống hồ rồi sinh bệnh. Lúc đó Hoàng thượng vừa rời đi, xung quanh chỉ có ta và cô ta, căn bản không có ai có thể làm chứng cho ta.”
“Hoàng thượng nổi giận, phạt ta cấm túc trong cung. Đến đêm qua, sau khi tỉnh lại, ta mới phát hiện mình đã lơ lửng giữa không trung. Còn cơ thể thì đã không còn hơi thở. Cứ như vậy… ta chết.”
“Chết mà chẳng hiểu vì sao.”
Lâm Quân Tuyết chống cằm. Thật ra trong mắt cô, câu chuyện này đúng là quá cẩu huyết. Nếu là cô gặp phải một tra nam tiện nữ như vậy, cho dù có chết, cô cũng phải kéo hai người đó xuống địa ngục trước. Trên đường xuống hoàng tuyền, đừng hòng ai chạy thoát.
Thế nhưng nữ quỷ này lại vô ích mà mất mạng vì hai kẻ đó. Chốn hậu cung quả nhiên là một nơi ăn thịt người không nhả xương. Bi kịch nhất là hiện giờ cô lại xuyên vào thân thể của nữ quỷ này, trở thành một thành viên trong chốn hậu cung ăn thịt người ấy.
Nữ quỷ từ từ bay lên, nhìn Lâm Quân Tuyết rồi nói:
“Lâm cô nương, ta không thể trở về thân thể của mình nữa.
“Vừa rồi ta dọa cô cũng chỉ vì trong lòng nhất thời không cam tâm, mong cô có thể tha thứ.
“Ta muốn cầu xin cô một chuyện.
“Xin cô hãy giúp ta điều tra rõ nguyên nhân cái chết, báo thù cho ta. Còn có một thỉnh cầu nữa. Ta biết Hoàng thượng đã kiêng dè cha và huynh trưởng ta từ lâu. Ta nhìn ra được cô không phải người bình thường. Nếu có thể, ta hy vọng cô có thể giúp ta bảo vệ cha và huynh trưởng, bảo vệ Lâm gia.”
Lâm Quân Tuyết nhìn dáng vẻ chân thành của nữ quỷ.
Vậy rốt cuộc nữ quỷ này nhìn ra cô không phải người bình thường từ chỗ nào vậy?
Cô thật sự chỉ muốn hét lên một câu: Tôi thật sự chỉ là một người bình thường thôi mà!
Một lúc lâu sau...
Lâm Quân Tuyết chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu. Dù sao dùng thân xác người ta thì đã vướng vào nhân quả nghiệt duyên. Ông nội cô từng nói, chuyện trên đời có nhân tất có quả, vướng vào nhân quả thì phải hoàn trả. Nhưng cô vẫn muốn chửi đổng một câu: Rốt cuộc ông trời có đang trêu ngươi cô không vậy?
Xuyên không vào một hoàn cảnh như thế này thì thôi đi. Bây giờ ngay cả nguyên chủ chết thế nào cũng phải để cô tự mình điều tra? Một bên là Hoàng đế cao cao tại thượng, nắm trong tay quyền sinh sát. Một bên là Quý phi được sủng ái nhất hậu cung. Còn thân phận hiện tại của cô lại là một vị Hoàng hậu đang bị cấm túc, cho dù chết ở đây cũng chẳng có ai hay biết.
Rõ ràng cô chẳng có hào quang nữ chính, chẳng có bàn tay vàng, cũng chẳng có không gian thần kỳ như những nữ chính xuyên không khác. Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao mình lại xuyên không. Là để phá án, báo thù thay cho nguyên chủ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
