“Tranh thủ thời gian.” Mục Dịch Nhiên ngước nhìn sắc trời, bầu trời lúc này đã sáng tỏ, nhưng cách hạn bầu phiếu chọn người vẫn còn một thời gian ngắn.
Cơ mà nhìn tình cảnh trước mắt, bọn họ cũng không cần hao tâm tổn sức đi tìm mục tiêu tiếp theo nữa, bởi vì cách đó không xa nơi bọn họ rơi xuống biển, có một tòa lâu thuyền cực lớn đang phập phù nổi trên mặt biển!
“Sao lại—— sao lại là một con thuyền nữa!?” Vệ Đông khiếp sợ lại nghi hoặc “Vẫn còn chưa xong sao? Hay đây là một không gian lồng vô hạn? Chúng ta chìm sâu vào đáy biển nơi này sau đó bên dưới lại toát ra một không gian khác nữa?”
“Không, không giống nhau, mày nhìn xem, trên thuyền kia có người.” Kha Tầm thị lực rất tốt, vươn tay chỉ vào một đám người loi nhoi đứng bên cạnh mạn thuyền “Bọn họ toàn bộ đều mặc quần áo cổ đại, phỏng chừng chính là người xưa chân chính trong bức tranh này.”
“Chúng ta lên thuyền xem.” Mục Dịch Nhiên nói xong, liền dẫn đầu bơi về phía lâu thuyền.
Đám người trên thuyền cũng phát hiện đám người bọn họ đang bơi trong biển, bô lô ba la gào lên quang quác mấy tiếng, sau đó có người lấy thang dây thả xuống thuyền.
Đám người ướt lẹp nhẹp loi ngoi bò lên thuyền, sau đí bị một đoàn “người xưa” bu quanh dòm ngó.
Không khí giữa hai bên đang hết sức căng thẳng, chợt thấy đám “người xưa” đồng loạt tránh ra hai bên, sau đó từ phía sau đám người có một vị bước ra, thoạt nhìn quần áo trên người hắn giống như người có địa vị cao hơn, hắn hướng về bảy người hành lễ, sau đó bắt đầu mở miệng nói chuyện.
Bảy người chục mắt nhìn nhau.
Nói gì đây? Thoạt nghe có vẻ giống như tiếng Quảng Đông, lại giống tiếng Mân Nam, còn có hơi giống giọng Khách Gia nữa.
“Nghe bảo thời Tần nói chuyện cách phát âm gần giống như tiếng Quảng Đông.” Thiệu Lăng khẽ khẽ nói với mọi người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
