Bóng tối mụ mị tựa như khói đặc vần vũ gấp rút tan đi, sắc trời bốn phía khôi phục lại ánh sáng, mặc dù vẫn đang là ban đêm, trên đỉnh đầu lác đác mấy vì sao lấp lánh, nước biển vẫn đen sì như thế, mùi tanh mặn từ dưới mặt biển ùn ùn bốc lên, cũng khiến cho mọi người tinh thần chấn động.
—— Ảo giác biến mất!
Kha Tầm vội vàng xoay qua nhìn Mục Dịch Nhiên, thấy đối phương cũng đang dõi mắt nhìn mình, vươn tay ấp lên gáy tóc phía sau, vê nhẹ đuôi tóc nhọn xù xù của Kha Tầm mấy cái, mới trầm giọng nói “Em bắn rất tuyệt.”
Kha Tầm nhoẻn miệng nở một nụ cười thật tươi “Tất nhiên, nếu không làm sao xứng đôi với người ưu tú như anh được.”
Mục Dịch Nhiên dõi mắt chăm chú nhìn đối phương thật lân, thấy đôi mắt trắng đen sáng ngời của thanh niên rốt cuộc không còn vẻ u sầu yếu ớt mà cậu ta vẫn luôn cố gắng che giấu khiến người ta đau lòng kia, bất giác cảm thấy yên lòng, kéo thanh niên ôm vào lòng thật chặt một lúc, sau đó mới quay đầu tìm những người khác.
Kha Tầm vươn tay tính kéo Vệ Đông vẫn còn nằm bẹp dưới sàn lên, sẵn miệng hỏi Tần Tứ “Ồ? Ảo ảnh của anh xuất hiện cái gì đấy?”
Không nghe được Tần Tứ trả lời, mà bàn tay túm Vệ Đông cũng rơi vào khoảng không.
Kha Tầm giật mình một lát, lại vươn tay đi kéo cánh tay Vệ Dông, phát hiện bàn tay của mình giống như với vào gợn nước xuyên qua da thịt của Vệ Đông, hoàn toàn không thể bắt lấy hắn. Thân thể của Vệ Đông tựa như bị một vầng nước bao bọc, khẽ chập chờn khi tay Kha Tầm đụng đến.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

