Bóng đen dày đặc tựa như bị một cái máy hút khói nuốt lấy, dần dần rút lui sạch sẽ.
Trong lúc nhất thời mọi người cũng ngừng lại việc thở phào vì còn sống sót hay thổn thức vì người đã chết, đồng loạt tụ đầu nhìn về phía thẻ tre.
Trên thẻ tre chỉ viết có đúng một chữ, chữ viết rất ngoáy, hơn nữa giống như còn thiếu vài nét mới hoàn chỉnh thành chữ, mọi người nhìn nửa ngày mới nhận ra, đó là một chữ “Gà”.
“…Gà là sao?” Vệ Đông vẻ mặt hoang mang nhìn Mục Dịch Nhiên cùng Thiệu Lăng.
Hai vị đại lão đa mưu túc trí nhất thời cũng không rõ lắm, đều tự trầm tư.
“Trước đó chúng ta đã thống nhất, nói với cô ấy lưu lại từ khóa mấu chốt nhất,” Chu Hạo Văn nói “Như vậy, từ ‘Gà’ này chính là từ khóa ấy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
