Mục Dịch Nhiên thoáng nghĩ một chút, nói “Đồng hồ của La Bộ là kim loại cùng máy móc, bật lửa cũng xem như một kiểu tổ hợp cơ học đơn giản loại nhỏ, nhưng bức tranh này không thể nhận biết được tính chất phức tạp của máy móc, cho nên bị nó trực tiếp xóa đi.”
“Thế nên, đồng hồ chỉ giữa lại hình dạng tròn cùng đặc tính kim loại, được ‘tranh’ gia công biến thành vòng tay kim loại —— dù sao ở thế giới chúng ta, đồng hồ cũng xem như một phụ kiện trang sức; còn cái bật lửa chỉ giữ lại thuộc tính tạo ra lửa, cho nên bị thoái hóa biến thành đá lửa cùng ngòi lửa.”
“Nói có lý,” Kha Tầm gật đầu, bỗng gợn nhẹ khóe môi “Em có một ý tưởng.”
Mục Dịch Nhiên nhìn đối phương, cũng cười nhẹ nói “Thử một lần xem sao.”
La Bộ đứng bên cạnh vẻ mặt ngu người, há mồm phun ra một vốc cơm chó vừa bị cưỡng bức nhét vào, hỏi Vệ Đông “Bọn họ đang nói cái qué gì vậy?”
Vệ Đông cũng há miệng phun cơm chó ra “Hỏi nhiều như vậy làm gì, học theo anh đây, im lặng đứng một bên nốc cơm chó là được. Biết cái này gọi là gì không, là tâm linh tương thông nói cái là hiểu, chẳng cần phải mỏi mồm nói ra. Tình yêu của đôi cẩu nam nam đích thực là không cần dùng miệng khoe ra với thế giới, chỉ cần nhìn một cái thôi là toàn bộ những lời muốn nói đều gửi sang óc đối phương rồi, nhanh hơn cả copy paste nữa.”
La Bộ lĩnh ngộ, thán một hơi “Đây mới đúng thật là tình yêu, một đứa xì-trây như tui dòm cũng thấy chảy nước miếng.”
Vệ Đông vươn tay khoác vai hắn “Chú mày cũng được đấy, yêu cô bạn gái nhỏ kia lắm đúng không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


