*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vệ Đông cảm thấy trong lòng khó chịu, dẫu cho trước đó vào tranh vô số lần trải qua chuyện sống chết, nhưng lần nào tận mắt chứng kiến một sinh mệnh tươi sống bỗng chốc héo tàn, vẫn là khiến người ta cảm giác lòng đầy tuyệt vọng.
Càng khiến bọn họ khó chịu hơn là, “thú sắc đỏ tươi” mà bọn họ tìm phương nghĩ pháp kiếm tìm hóa ra ở trong cơ thể người chết, dựa theo truyền thống của người Trung Quốc, kia là hành động cực kỳ bất kính đối với người chết —— nếu chuyện này đổi lại là bản thân mình, bọn họ cũng không hi vọng người ngoài đụng tay đụng chân vào di thể bạn bè thân nhân của mình.
Mục Dịch Nhiên đánh vỡ trầm mặc, lên tiếng nói “Tuy rằng đã được xác định nguyên nhân tử vong là do bệnh tim tái phát, nhưng chúng tôi là cảnh sát hình sự, tốt nhất nên làm theo lưu trình, kiểm tra khám nghiệm hiện trường một lần, đó cũng là nhiệm vụ cục cảnh sát giao cho chúng tôi.
Bầu không khí khẩn trương xấu hổ tựa hồ như được xoa dịu đi một chút, Triệu Yến Bảo nhẹ giọng nói “Làm đi.”
Mục Dịch Nhiên và Kha Tầm đi vào phòng ngủ của Trì Lôi, những người ngồi chờ bên ngoài cũng nhẹ nhõm một chút, Chu Hạo Văn thấp giọng hỏi mọt người “Muốn uống chút gì không? Dưới lầu có cà phê.”
Vài người đồng thời đứng dậy, chỉ có mỗi Triệu Yến Bảo là ngồi tại chỗ như đang trầm tư tâm sự, mọi người cũng không muốn làm phiền cô, đều nhẹ bước đi xuống lầu dưới.
Lúc này chẳng ai có tâm trạng ăn uống gì, Chu Hạo Văn trước hết gọi cho Tần Tứ, hỏi rõ ràng tình huống bên kia như thế nào, cũng vài ba câu ngắn gọn kể lại về việc bên đây cho hắn nghe, sau cùng cúp điện thoại.
Mọi người ai cũng đều chú ý tầm mắt lên Chu Hạo Văn, Vệ Đông không nhịn được lên tiếng hỏi đầu tiên “Cậu mới bảo Trí Thuần kia là tự sát à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


