*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chữ “Vũ” màu đỏ này được viết vô cùng méo mó, nhất là nét cuối cùng, nằm ở điểm thứ hai phía bên phải, bày ra trạng thái trượt dài xuống dưới.
“Ý anh là, trước khi chết Dư Cực thấy cái gì đó, hay hoặc là… trước khi chết anh ta cũng nhận được điện thoại?” Kha Tần gần như ngay lập tức theo được ý nghĩ của Mục Dịch Nhiên.
Mục Dịch Nhiên bước tới nhìn điện thoại bàn đặt trong phòng, điện thoại bên đây thoạt nhìn cao cấp hơn nhiều so với bên ký túc xá cục cảnh sát, ít nhất có màn hình biểu hiện số gọi đến. Trong bức tranh này không tồn tại khái niệm kiểm tra xét nghiệm DNA và vân tay, nhưng Mục Dịch Nhiên vẫn đeo bao tay vào, ấn nút kiểm tra “Điện thoại này tối qua chỉ nhận hai cuộc gọi đến, đều là từ số của ký túc xá chúng ta, một cái là tối qua em gọi tới lúc 11:00, một cái khác là 4:00 sáng chúng ta gọi xe cấp cứu xong nhân tiện gọi cho Tần Tứ.”
Đích xác, tối qua Kha Tầm có gọi cho Tần Tứ, nói với Tần Tứ về việc tìm chữ ký, nghĩ tới đây, hai hàng lông mày của cậu bỗng giãn ra, xoay người trở về quan sát cái chữ “Vũ” ở vách tường cạnh giường Dư Cực.
“Dịch Nhiên, anh tới đây nhìn xem, cách viết chữ Vũ này không giống với cách viết chúng ta hay dùng, bình thường chúng ta viết chữ Vũ bốn cái nét ở bên trong đều là hơi nghiêng, nhưng ở đây toàn bộ đều là nằm ngang, mới nãy em cứ nghĩ do anh ta là họa sĩ nên mới viết kiểu như vậy, nhưng thật ra…” Kha Tầm dùng ngón tay viết viết trong lòng bàn tay mình “Anh không cảm thấy nhìn tổng thể chữ này có hơi bị co ngắn sao?”
Mục Dịch Nhiên nhìn Kha Tầm, đáy mắt tràn ngập tán thưởng “Xem ra đây không phải một chữ riêng, mà là nửa chữ trên.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
