Sắc trời từ tối tăm dần dần ngời sáng, nhưng cũng đã gần đến hoàng hôn.
Tiêu Cầm Tiên mắt nhìn bản thiết kế áo cưới mình vừa vẽ nháp xong, khẽ cau mày nói “Mới nãy đầu óc lùng bùng hay sao mà tự dưng lại thiết kế ra cái kiểu đồ cưới cổ lỗ sỉ thế này, ghét nhất là kiểu phong cách như này.”
Triệu Yến Bảo ngược lại chăm chú nhìn hình vẽ “Đây chính là kiểu dáng mà Trì Lôi yêu thích.”
“Thế à, vậy…”
Nghĩ tới đây, Tiêu Cầm Tiên bất giác rùng mình ớn lạnh.
Lúc này, cả 11 người đều tụ tập trên hành lang, Tần Tứ nói “Trước mắt thu thập được tổng cộng 2 kg thú, đã cất vào tủ ướp lạnh khóa kín, mức độ an toàn rất đảm bảo, mọi người cứ việc yên tâm.”
Tần Tứ đưa mắt nhìn sắc trời hoàng hôn bên ngoài “Cơm chiều mọi người muốn ăn ở căn-tin bệnh viện hay đi chỗ nào khác ăn?”
Đám người không ai muốn tiếp tục ở lại bệnh viện, mà cộng thêm việc màn đêm dần buông xuống, tâm trạng ăn uống cũng mất đi.
Lion đề nghị “Trún ta đi nhà hàng buffet tối qua đi, được không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)