“Ài…” Lão giả thán một tiếng “Năm nay trời giáng hạn lớn, nước trong giếng cũng cạn thấy đáy, ruộng của hương thân phụ lão đều khô đến bốc khói, e là năm nay sẽ mất mùa… Quan phủ chẳng những không giảm thuế, ngược lại còn tăng thêm thuế thu, thật khổ a… Cứ như vậy làm sao mà sống đây… Ai!”
Lời này nghe chẳng khác gì như trong mấy truyện kể cổ tích dân gian ngày xưa.
Mục Dịch Nhiên nhạt giọng hỏi lại “Cho hỏi xứ này do quan viên nào cai quản?”
Lão giả khẽ khẽ giọng đáp “Huyện lệnh.”
Huyện lệnh giống như không có tên vậy, dù hỏi thế nào lão giả cũng chỉ đáp ra hai chữ “Huyện lệnh”.
Ba người Kha Tầm, Mục Dịch Nhiên cùng Hoàng Bì đi dạo một vòng quanh thôn xóm kia, nhưng cũng không tìm ra được manh mối nào thoạt nhìn hữu dụng, bèn hỏi thăm huyện nha nằm ở chỗ nào, sau đó tranh thủ thời gian chạy đến bên kia.
Mà kẻ khác kia đứng bên cạnh trên người mặc áo quan, trên đầu đội mũi cánh chuồng, dẫu cho màu sắc của thế giới này cực kỳ u ám cũng có thể nhận ra được màu đỏ sẫm của áo quan hắn mặc trên người.
Quan huyện đây sao?
Là gã huyện lệnh hỏi ai cũng hỏi không ra tên đây sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)