*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đây là lần đầu tiên từ sau khi bọn họ vào tranh, bọn họ tận mắt chứng kiến quá trình tử vong không hề được che lấp hay ‘chỉnh sửa’ chút nào, cứ thế trắng trợn bày ra trước mặt.
Kia quả thật là phương thức vô cùng tàn nhẫn lại lãnh khốc, nó làm cho mỗi người đều phải trực tiếp đối mặt để rồi nhận ra bản thân mình cỡ nào nhỏ bé cỡ nào bất lực, cảm nhận được sự sợ hãi đến tột cùng khi bị khống chế bởi một loại sức mạnh không thể chống cự.
Nó không chỉ tước đoạt sinh mạng của những kẻ đã chết đi, cũng tàn phá niềm tin tưởng của những người sống sót.
Bước chân của Kha Tầm khựng lại ngay cạnh cửa, cậu cực lực đấm mạnh vào cửa một cái.
Mục Dịch Nhiên bước đến sau lưng, choàng tay xiết chặt lấy đầu vai của cậu, lặng im không nói, Kha Tầm ngoảnh đầu lại nhìn hắn, thì thào một câu “Rõ ràng đã bắt đầu có dũng khí, cậu ta đã nói sẽ dựa vào bản thân sống sót… Meo…”
Đáng tiếc, nơi đây là thế giới trong tranh, không có mô-tip như trong phim ảnh, nhân vật phản diện sẽ chết, vai diễn phối hợp sẽ chết, mà vai chính… có lẽ cũng sẽ chết.
“Nhưng tôi có niềm tin,” Thanh âm nhẹ nhàng trầm thấp của Mục Dịch Nhiên vang lên, hắn đưa tay đặt nhẹ sau đầu Kha Tầm, ngón tay khẽ luồn vào những sợi tóc mềm mại xõa tung của cậu “Dù cho chúng ta cuối cùng chết đi trong tranh, cũng tuyệt sẽ không chết đi như một kẻ thất bại yếu hèn cam chịu thua trận”.
“Anh nói rất đúng.” Kha Tầm hơi nghiêng đầu, cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay của Mục Dịch Nhiên lan tràn sau gáy tóc, cảm xúc vốn dĩ có hơi bất ổn cũng dần dần bình tĩnh lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)