Kha Tầm cũng nhận ra được cơ thể của mình càng lúc càng cổ quái, với tay sờ sờ đốt xương cụt của mình “Đuôi còn chưa mọc ra, vẫn còn thuốc chữa, meo!”
“Có lẽ vậy đi.” Mục Dịch Nhiên không muốn cho đối phương hi vọng quá lớn “Xem ra thời gian của chúng ta rất cấp bách, mà bức tranh này có lẽ không giống với bất cứ bức tranh nào trước đây, phương thức giết người của nó không phải là tước đoạt sinh mệnh… mà là tước đoạt đặc tính của một “con người thuộc về thế giới bên ngoài” trong chúng ta.”
“Meo, này quả thực tàn meo khốc không kém gì giết người!” Kha Tầm phẫn nộ, chóp tai dựng thẳng lên như hai cái máy bay sắp cất cánh “Nhưng đám người chúng ta chỉ có em chọn tai mèo, lại thêm hai người chọn tai thỏ cùng sừng rồng, như vậy những người khác có phải cũng sẽ bị giết chết thuộc tính nhân loại theo những cách khác nhau không?”
“Đúng thế.” Mục Dịch Nhiên đáp ngay không chút do dự, chắc chắn quyết đoán khiến cho Kha Tầm trong lòng nổi lên nghi ngờ.
“Dịch Nhiên,” Kha Tầm nhìn thẳng vào mắt hắn “Có phải anh cũng bị trúng chiêu rồi không meo? Trên người anh cũng xảy ra thay đổi gì đó đúng không meo? Mau nói cho em biết đi! Meo meo meo!”
Mục Dịch Nhiên nghe đối phương “meo” một hồi, khóe môi nhè nhẹ cong lên thành nụ cười, Kha Tầm nhìn mà sửng sốt “Anh… Anh cười cái gì meo?”
“Xin lỗi,” Mục Dịch Nhiên khôi phục lại vẻ mặt bình tĩnh “Thấy có hơi, buồn cười.”
Kha Tầm “…”
Mục Dịch Nhiên hơi cong một chân lên, trả lời một đống câu hỏi liên tiếp của Kha Tầm “Tôi quả thật cũng trúng chiêu, nhưng không xác định là có liên quan tới trái cây đã nuốt vào kia không, tôi cần nhiều manh mối hơn để xác minh việc này.”
“Rốt cuộc cảm thấy chỗ nào không đúng meo?” Kha Tầm vặn hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

