“Nếu không lấy thẻ số sẽ như thế nào?” Từ Trinh vẻ mặt bình tĩnh hỏi.
“Tác dụng của thẻ số là phân chia chúng ta thành các tổ, mà theo kinh nghiệm từ các bức tranh trước thì,” Tần Tứ nói “Những người trái với quy tắc của ‘tranh’ chỉ có một kết cục.”
Các người mới trầm mặc thật lâu, tình thế trước mắt quả thật khiến bọ họ thấy khó xử.
Ấn máy lấu thẻ, liền tương đương với việc phải đi xuống dưới tầng hầm khủng bố kia, nơi đó không gian khép kín lại không thấy ánh mặt trời, đặt ở lúc bình thường cũng đã tràn ngập cảm giác kinh dị đáng sợ khiến người ta cảm thấy áp lực bức bối rồi, càng đừng nói hiện tại đang ở trong thế giới của một bức tranh cực kỳ quỷ dị, ai cũng không dám đi suy nghĩ ở khu thực nghiệm dưới lòng đất kia liệu có cái “thứ” gì đó hay việc gì đó đáng sợ chờ mình hay không…
Nhưng nếu không rút thẻ số thì bọn họ lại phải đối mặt với sự trừng phạt đến từ ‘tranh’ đối với kẻ làm sai quy tắc.
Vệ Đông đẩy ra mấy cô gái vây quanh mình, chen người lên phía trước, vươn tay ấn cái nút trên máy lấy số, lấy được cái thẻ A-185.
Thở phào một hơi, Vệ Đông nhìn sang Tần Tứ, trong đám đồng bọn chỉ có mỗi hắn là chưa lấy số, Tần Tứ với tay tính ấn lên máy thì đột nhiên bị Từ Trinh nhào tới giành ấn trước, thẻ số bắn ra, con số trên thẻ lại là B-186.
Mấy người mới chen lấn xô nhau xông tới, ai cũng vói tay giành ấn nút, lại đột nhiên hô lên một tiếng đau đớn té ngửa ra sau, chỉ thấy chính là nam nhân Hoàng Bì vẫn luôn âm trầm vẻ mặt, mỗi tay túm lấy tóc mấy người mới giựt kéo ra đằng sau, tự mình tiến lên lấy thẻ B-188.
Người lấy số tiếp theo là Kỳ Cường, cũng là chữ B đứng đầu, kế tiếp là Đặng Quang, thẻ số liền biến thành chữ C đứng đầu, tiếp theo là nhóm ba cô bạn thân. Bởi vì người quá nhiều, cho nên có mỗi Thái Hiểu Yến cô đơn lại bất lực bị đẩy đến cuối cùng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
