Kha Tầm đứng dậy, mở di động của mình ra cũng ấn vào chức năng chụp ảnh.
“…Không có gì.” Kha Tầm chà chà mồ hôi lạnh rịn trong lòng bàn tay lên mép quần “Thấy mình đẹp trai tới phát sợ luôn ấy mà.”
Vệ Đông nghe xong lời này liền không dám hỏi nữa.
Tần Tứ cùng Chu Hạo Văn bên cạnh cũng âm thầm lấy di động của mình mở ra tính năng chụp ảnh, dẫu đã có vết xe đổ của Trương Hàm Duệ cùng Kha Tầm trước đó, nhưng sau khi nhìn thấy thứ trên màn ảnh, hai người họ không cách nào khống chế được bản thân hai tay run lên, sau đó lại yên lặng cất di động vào túi.
Nhưng mấy người mới hiển nhiên không bình tĩnh được như vậy, Từ Trinh cũng lấy di động ra, nhìn một cái liền mất đi khống chế hét rầm lên một tiếng, cũng quăng di động ra xa.
“Đó là cái gì!? Đó là cái gì!?” Dù có là một quý bà OL bình tĩnh cỡ nào thì sau khi tận mặt nhìn thấy những hình ảnh kia, cũng khó mà giữ được bình tĩnh trấn định, Từ Trinh xoay người túm lấy cánh tay của Mục Dịch Nhiên đứng gần đó, ngón tay sợ đến mức phát lãnh.
“Như chị thấy đó.” Mục Dịch Nhiên vẻ mặt lạnh nhạt đẩy tay đối phương ra, lại bước tới vài bước trả di động cho Kha Tầm.
Chức năng chụp ảnh của di động chưa được tắt đi, hình ảnh u ám liền hiện ra trước mắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)