Khang Lai có một người bạn trai.
Ở thời đại ngày ấy, đồng tính luyến ái là dị đoan, là phạm pháp, là bệnh tâm thần.
Hai người họ, chỉ có thể dè chừng lại cẩn trọng âm thầm qua lại, yên lặng yêu nhau.
Trên bước đường thăm dò khoa học, sẽ xuất hiệnthiên tài, đồng thời cũng sẽ có biến thái, có đường ngay cũng sẽ có ngõ tắt.
“…Đến một ngày nào đó, có vài kẻ bề ngoài như là học giả tìm đến nhà em ấy, bọn chúng nói sẽ giúp đỡ em ấy loại trừ phiền não. Bọn chúng bắt em ấy ký tên vào một bản hợp đồng thỏa thuận, bắt em ấy tự nguyện trở thành vật thí nghiệm của viện nghiên cứu.”
“Trên hợp đồng có điều khoản bắt buộc giữ bí mật, nhưng em ấy vẫn lưu lại cho tôi một bức thư giấu kín ở ngăn bí mật trong ngăn kéo cuối cùng của bàn làm việc, đó là nơi chỉ có tôi và em ấy biết.”
“Tôi rốt cuộc xin được phép, từ nước ngoài chạy trở về, tôi đã tìm hết mọi nơi mình có thể nhưng vẫn không tìm được tung tích của em ấy, tôi cố gắng tìm đủ mọi cách hỏi thăm, cuối cùng biết được manh mối em ấy bị đám người kia dẫn đi.”
“Tôi nghĩ em ấy có lẽ sẽ nhắn lại cho tôi, thế là tôi tìm được lá thư giấu trong kẽ bí mật… Nhưng tôi không thể đi vào viện nghiên cứu với tư cách người ngoài được, nơi đó là một căn cứ nghiên cứu bí mật, tôi không biết nó thuộc ngành nào, cũng không biết nơi đó rốt cuộc nghiên cứu hạng mục gì.”
“Tôi nhất định phải tìm ra em ấy. Trong lòng tôi có cảm giác không tốt, nhưng tôi không muốn tin.”
“…Tôi mang theo giấy chứng nhận tiến sĩ y học nước ngoài, tìm đến mọi mối quan hệ có thể lợi dụng, rốt cuộc đột nhập được vào viện nghiên cứu kia.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)