*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trong số mấy sinh viên đại học có một nam sinh đeo kính vóc dáng cao ráo, thoạt nhìn có vẻ lớn tuổi nhất đứng ra làm người đại diện giới thiệu với mọi người “Tôi là Trương Thiên Vĩ, nghiên cứu sinh năm nhất của học viện mỹ thuật, mấy người chúng tôi là tình nguyện viên của lần triển lãm này, Hạ Vũ và Miêu Tử Phái là sinh viên năm ba, Mễ Vi cùng Tân Bội Bội năm hai, Diệp Ninh Thần Nhất nhỏ nhất, là đàn em năm nhất của chúng tôi.”
Diệp Ninh Thần Nhất đưa mắt nhìn cảnh sắc xinh đẹp nhưng không giống nhân gian trước mặt “Mới nãy bởi vì quá sợ hãi nên không thấy rõ là bức tranh nào, nhưng mà dựa theo kinh nghiệm của tôi thì thứ cần tìm chắc là chữ ký —— hôm nay trưng bày đều là tranh sơn dầu, hẳn là sẽ không có ấn chương.”
“Bức tranh này tên là 《 Ảnh 》, tác giả là Dung Nhượng.” Kha Tầm nói ra những gì mình thấy được.
Mấy sinh viên đại học quay mặt nhìn nhau, sau đó hơi gật đầu, Trương Thiên Vĩ là đại biểu lên tiếng nói “Dung Nhượng là một họa sĩ trẻ, vừa mới tốt nghiệp nghiên cứu sinh, cực kỳ ngưỡng mộ trường phái dã thú, ở trong giới cũng có chút danh tiếng, buổi triển lãm lần này có tổng cộng năm bức tranh của anh ấy, mỗi một bức đều được niêm yết giá 5 vạn tệ trở lên, nhất là bức 《 Ảnh 》, giá niêm yết lên đến 12 vạn tệ, xem như tác phẩm có giá bán khá cao trong buổi triển lãm lần này.”
Mọi người vừa nói vừa đi đến tòa kiến trúc trước mặt, Chu Hạo Văn nhét di động vào túi, hỏi Trương Thiên Vĩ “Bức tranh này biểu đạt cái gì?”
Kha Tầm ngó sang người vừa mới lên tiếng, thường xuyên có cảm giác cái anh chàng toàn thân không có chút cảm giác tồn tại này thi thoảng lại thoắt hiện ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

