Sự thực cũng chứng minh, Mục Dịch Nhiên quả thật không cần bất cứ ai lo lắng cả.
Một tiếng “phành” nặng nề vang lên hòa lẫn với tiếng kinh hô của đám người, cả bãi cỏ đột ngột im lặng, rồi ngay sau đó lại rộ lên tiếng kinh hô, kinh hô xen lẫn tiếng reo hò, có kẻ cất cao giọng hô to “Thủ lĩnh! Ngươi là thủ lĩnh mới của chúng ta! Thủ lĩnh vạn tuế!”
Kha Tầm buông Vệ Đông cùng Chu Hạo Văn ra, trước lúc xoay người cũng không quên nháy mắt với Vệ Đông.
Chỉ thấy một đầu bò khổng lồ đang từ xa xa chạy tới, Kha Tầm nghía mắt nhìn Mạc Mâu đang nằm dưới chân Mục Dịch Nhiên, lùi người về sau mấy bước lẩn vào đám đông.
“Đông Tử,” Kha Tầm nhìn xuống dưới kêu lên, vẻ mặt thoáng ý cười “Mày xem chốc nữa nếu tụi nó lại ăn lẩu thì tránh xa cửa sổ một chút, nếu thật sự chịu không nổi nhờ Mục Dịch Nhiên đánh mày hôn mê đi, đừng ngóng mặt ra ngoài nhìn đó!”
“Kha Nhi——” Vệ Đông khóc tới xé ruột xé gan, hai chân nhũn ra quỳ mọp dưới đất “Cái dis mẹ nó, mày bị ngu sao —— tại sao mày phải làm như vậy a—— mày là đồ ngu —— mày đm đi tìm đường chết làm cái gì —— Kha Nhi —— Kha Nhi ——”.
Kha Tầm thậm chí còn không kịp vẫy tay chào từ biệt Mục Dịch Nhiên, đã bị đầu bò xách đi mang về bên kia trang trại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
