Cảm giác bất thường như bao phủ lấy đỉnh đầu đám “người ngoài tranh” bọn họ, không ai dám ăn nhiều, Viên Nguyên dưới sự giám sát của Đổng Đống cũng kềm nén nỗi đau vứt bỏ khoai tây chiên yêu dấu của mình.
Lại nhìn đám “người trong tranh”, vẫn còn đang ngấu nghiến ăn như điên như dại, giống như chỉ hận tại sao không thể nhét toàn bộ thực phẩm trong phòng vào dạ dày của mình, tình cảnh này khiến Kha Tầm chợt nhớ đến ba mẹ của Chihiro trong “Spirited Away”, cũng nhớ đến câu thoại kinh điển của Chihiro:
Một tên “người trong tranh” miệng nhồm nhoàm thịt chiên dính đầy dầu mỡ, xoay đầu lại vẻ mặt dữ tợn trừng mắt với hắn “Mày im mồm! Đừng hòng mơ tưởng đến đồ ăn của ông! Coi chừng ông giết chết mày bây giờ!”.
“Đồng chí, bớt hảo tâm không đúng chỗ đi, họ sẽ không nghe đâu, cậu không thấy ánh mắt bọn họ đống nhìn thực phẩm đều rất quái dị sao,” Vệ Đông nói “Như bị bệnh ấy, chẳng khác gì con nghiện cả, cậu khuyên không được đâu”.
“Thức ăn đối với bọn họ mà nói tựa như thuốc phiện, không cai được, cũng không nhịn được.” Tần Tứ nói.
“Cái đựu, vậy chúng ta có khi nào cũng…” Vệ Đông kinh hoảng.
“Cố gắng chỉ ăn mấy cái hạt cứng thôi,” Kha Tầm nói “Mau tìm ra chữ ký rời khỏi chứ sao giờ”.
“Nhưng phải đi đâu tìm mới được chứ.” Viên Nguyên ngửa đầu nhìn lên, vách tường của gian phòng thật sự rất cao, muốn bò cũng bò không được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)