Lời này bơm một chút hi vọng cho các cô gái, họ lảo đảo giãy dụa ngã trái té phải, liều mạng bám theo sau lưng Kha Tầm chạy về phía trước.
Nhưng mà, sau lưng dần vang lên thanh âm móng vuốt giẫm đạp rầm rầm trên mặt đất, xen lẫn trong đó một hai tiếng chó sủa.
“Nghe đây! Nếu như chó đuổi theo các cô không cần trốn, trực tiếp nhào tới nó!” Kha Tầm la lên căn dặn bọn họ “Chó chính là chữ ký, nhào tới nó là có thể rời khỏi tranh, có nghe không?”
Không ai đáp lời Kha Tầm, bọn họ cắm đầu hổn hển chạy trốn.
Tiếng giẫm móng cùng tiếng chó sủa ngày càng tiếp cận, Kha Tầm không thể xác định đến là bò hay chó. Chó ắt sống, bò ắt chết, cậu không dám đánh cược tính mệnh của những cô gái này.
Tiếc là bọn họ không leo cây được, nếu không tới là bò hay chó chỉ cần nhìn một cái là biết.
Nghĩ đến đây, Kha Tầm liền bám lấy cây bò lên trên “Các cô chạy tiếp đi, nghe tôi ra hiệu, nếu chạy tới trước là chó vậy không cần chạy nữa, là bò thì chạy tiếp!”
Kha Tầm dùng tốc độ cực nhanh bò tuốt lên cây, dõi mắt nhìn về phía phát ra âm thanh, thấy được một con chó vàng lông ngắn đang lao vào giữa đám bò khổng lồ chạy vọt về phía bên này!
“Đừng chạy! —— Chó đến rồi! Chữ ký đến rồi! Đừng chạy nữa!” Kha Tầm hướng về mấy cô gái rống lên.
Nhưng, không rõ là hoảng sợ đến không nghe được, hay là do không tin lời Kha Tầm nói chó chính là chữ ký—— dù sao ở thế giới này, động vật đáng sợ hơn con người gấp trăm ngàn vạn lần!
Mấy cô gái vẫn như cũ liều mạng chạy về phía trước, hơn nữa bị cây cối rậm rạp chắn đường bắt đầu tản ra bốn phương tám hướng chạy trối chết.
Kha Tầm cau mày, lắc đầu thở dài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

