“Tao nè! Tao nè! Ê, nhìn bên đây!” Kha Tầm đang bị một đầu bò xách trên chân đột nhiên lắc lư giãy dụa, há mồm hô to, vừa hung hăng lại ra sức múa máy tay chân, thoạt nhìn giống như cực kỳ hưng phấn hiếu chiến.
Đầu bò giống như cười một cái, nó khom người thả Kha Tầm vào giữa sân đấu.
“Kha Tầm!” Giọng của Mục Dịch Nhiên xen lẫn phẫn nộ, Kha Tầm quay đầu nhìn hắn, nhìn thấy biểu tình trước giờ chưa từng xuất hiện trên mặt Mục Dịch Nhiên.
“Cậu không phải đối thủ của hắn, trở lại đây!” Mục Dịch Nhiên thấy đối phương phớt lờ mình, vẻ mặt dần dần bốc lên lửa giận, hắn đấm mạnh một quyền vào chân của đầu bò đang nắm lấy mình.
“Nếu đã trân trọng, lại càng đừng nên tùy hứng.” Mục Dịch Nhiên bước đến bên cạnh, nhíu mày trách nhẹ “Lùi qua một bên.”
“Không lùi.” Kha Tầm đứng bất động “Có phải đối thủ hay không phải đánh mới biết được. Mục Dịch Nhiên, anh thật sự cho là tôi đánh không lại anh sao? Tôi nhìn anh đoán có lẽ anh từng huấn luyện chuyên nghiệp vật lộn hoặc là cầm nã(*), cũng có thể có cả quyền anh, nếu như bảo anh là hệ chuyên nghiệp, vậy tôi đây chính là hệ hoang dại, chuyên nghiệp đấu với hoang dại, ai hơn ai còn chưa chắc đâu. Mà anh nhìn gã to tướng bên kia đi, hắn nhất định cũng đi theo hệ hoang dại như tôi, để tôi đối phó hắn là thích hợp nhất rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)