“Bò tót? Voi? Có khi nào có liên quan đến bảo tàng mỹ thuật Tê Tượng không?” Sa Liễu chỉ cảm thấy vô cùng kỳ diệu.
“Đúng vậy, đều là do nhà đầu tư Hongkong kia xây dựng.” Cụ Lý Thái Dũng khẳng định nói.
Những tin tức này hiển nhiên có mối liên hệ trọng yếu với chung cư Xuân Duẩn, nhưng mọi người lại không có cách nào kết nối việc này với nhau để tìm ra vị trí ấn chương, dù sao phạm vi thế giới trong tranh đã xác định là nằm trong tòa nhà ngang này, bọn họ không thể đi ra ngoài tìm kiếm trên tượng voi hay bò tót đặt ngoài kia.
Vả lại, cổng chính bị đóng chặt như vậy, bọn họ có muốn cũng không thể tự do ra vào.
Tâm tình áp lực, lại thêm thời tiết nóng bức, bữa trưa ai nấy cũng đều ăn rất ít, ăn cơm xong lại cảm thấy mệt mỏi rã rời, dù sao tối qua không ai ngủ được yên giấc.
Thế nên bàn bạc nhất trí đều tự trở về phòng tranh thủ ngủ một giấc trưa ngắn ngủi.
***
Kha Tầm trở lại phòng 411, bước vào buồng ngủ trước hết cúi đầu nhìn đôi dép đỏ dưới gầm giường, nhìn một hồi không cảm thấy có gì thay đổi “Tối qua trong phòng chúng ta có xảy ra chuyện gì không?”
Mục Dịch Nhiên “Không có nghe thấy.”
Cũng phải, tối qua ngoài cửa sổ ầm ĩ như vậy, dù có động tĩnh cũng đều trở nên bé nhỏ khó nhận ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

