Khi mọi người tập trung ở sân giếng trời dưới lầu thì, thi thể của nam tử trần truồng kia đã bị ai đó đắp vải trắng lên.
Biểu tình của đám người bọn họ ai nấy đều như “tạc tượng”, quên luôn cả việc e ngại sợ sệt.
Kha Tầm vỗ vai cậu bạn chí cốt của mình “Coi như chưa từng thấy đi.”
Coi như chưa từng thấy?
Vấn đề là cái cảnh tượng kia dù cho qua 800 kiếp nữa cũng khó mà quên được a! Vệ Đông mắt nhìn thi thể đắp vải trắng dưới đất, thở dài một hơi, bỗng cảm thấy người này thật sự rất đáng thương, tinh tẫn nhân vong… Chết thì cũng thôi đi, trước lúc chết toàn bộ riêng tư đều bại lộ trước mắt mọi người, hơn nữa còn là phiên bản phóng đại cực hạn.
Tần Tứ cùng cụ ông Lý Thái Dũng lúc này vừa mới đi xuống, vẻ mặt của hai người vô cùng nặng nề u ám, Tần Tứ quay đầu nói với phía sau “Khiêng xuống đi, đắp vải cho kín lại.”
Vẻ mặt tạc tượng của mọi người lập tức sống trở lại, Cừu Lộ giống như nổi điên nhào tới “Ai chết? Ai chết nữa?”
Chẳng mấy chốc liền thấy được có hai người khiêng thi thể đắp vải trắng đi xuống, đặt song song bên cạnh thi thể của Sấu Trúc.
“Là Trĩ Diêu?” Kha Tầm hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
