*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tần Tứ lên tiếng “Hiện tại chúng ta đã thu thập được ngũ tuệ lộ, ngũ cống nhục, điện tửu cùng đăng trản (*), còn lại là cung uyển (*) cùng mấy danh từ địa phương ám chỉ thứ gì đó. Tiếc là buổi sáng tôi có thử đi hỏi thăm ở chỗ các thôn dân, nhưng bọn họ đều nói tiếng địa phương, thật sự không cách nào giao tiếp được.”
“Phải đó,” Sa Liễu gật đầu đồng ý “Chúng tôi mất rất nhiều công sức mới thu thập được ngũ tuệ lộ, toàn là phải đứng múa tay múa chân mới làm cho đối phương hiểu được chúng tôi muốn nói gì.”
Mọi người trước hết đem mấy thứ đã thu thập được tập trung đặt trong lều, thấy ngũ cống nhục đều là mấy miếng thịt tanh nhìn như muốn ôi thiu, có thịt bò, thịt dê, thịt ngựa, thịt chim, thịt cá, thịt lừa, thịt chó, thậm chí có cả thịt sói.
“Tuy không rõ lắm ngũ cống nhục cụ thể là chỉ năm loại thịt nào, cơ mà chỗ này nhiều chủng loại như vậy, chắc có thể khớp được năm loại.” Tần Tứ nói.
Lời này khiến mọi người lâm vào trầm mặc.
Chu Bân vẻ mặt khó coi lên tiếng nói “Cá nhân tôi thấy khả năng là thịt người rất cao, mấy người xem ngũ tuệ lộ bao gồm những thứ gì, toàn bộ đều có dính dáng tới người, hơn nữa theo tôi được biết, những nơi tồn tại chế độ nô lệ thời xưa hình như đều là dùng con người làm tế phẩm.”
“Nhưng chúng ta phải đi đâu kiếm thịt người bây giờ!?” Mã Chấn Hoa sợ hãi lùi về sau mấy bước.
Mọi người lại trầm mặc.
Thật lâu sau đó, Chu Bân đột nhiên ngước mắt nhìn Tần Tứ, hỏi “Tôi nhớ các anh từng nói, ở thế giới trong tranh này, chỉ có đám người chúng ta là những người đến từ thế giới thật, đúng không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



